Nhãn

25 tháng 7, 2012

433. Bắt Phạm Chí Dũng là đòn trả thù của Nguyễn Tấn Dũng


Vũ Đông Hà (Danlambao) - Đất nước Việt Nam lúc nào cũng có những con người là vốn quý. Trong trường hợp của Phạm Chí Dũng, vốn quý của dân tộc nằm ngay trong guồng máy của chế độ với bộ đồng phục bên ngoài là An ninh nội chính, nhưng với trái tim rất Việt Nam, đầy lòng yêu nước ở bên trong.

“Ngày 17-7-2012, Cơ quan an ninh điều tra Công an TP. HCM đã bắt, khám xét khẩn cấp nơi ở, nơi làm việc đối với Phạm Chí Dũng, cán bộ một cơ quan nhà nước tại TP. HCM, về hành vi câu kết với một số tổ chức phản động lưu vong ở Mỹ, biên soạn nhiều tài liệu có nội dung bịa đặt, xuyên tạc, phá hoại nội bộ nhằm lật đổ chính quyền nhân dân. Hiện Cơ quan an ninh điều tra Công an TP. HCM đang tiếp tục điều tra, làm rõ để xử lý.” (1)

Phạm Chí Dũng là ai? và những tài liệu ấy có nội dung như thế nào? lật đổ chính quyền hay vạch trần sai trái của những ai?

Về Phạm Chí Dũng

Ông Phạm Chí Dũng đảm nhận nhiều vị trí công tác cả công khai lẫn bí mật. Về mặt công khai, trước đây Phạm Chí Dũng thuộc Ban Dân vận nhưng vai trò kín là cán bộ Ban An ninh nội chính thành ủy Tp. Hồ Chí Minh. Trong vai trò an ninh nội chính này Phạm Chí Dũng thường gặp gỡ báo cáo và tháp tùng với ông Trương Tấn Sang lúc ấy là Bí thư Thành phố HCM, nhưng Phạm Chí Dũng không phải là trợ lý của ông Sang.

Sau khi ông Trương Tấn Sang ra trung ương thì Phạm Chí Dũng qua công tác bên Ban Tôn giáo một thời gian. Vợ của Phạm Chí Dũng tên là Khanh hiện công tác ở Ban Tôn giáo. Phạm Chí Dũng làm việc ở Ban Tôn giáo một thời gian và sau đó trở lại vị trí An ninh nội chính cho đến ngày bị bắt. Theo BBC trích từ một "nguồn tin khác" thì Phạm Chí Dũng là con trai ông Phạm Văn Hùng, cựu Trưởng Ban Tổ chức Thành ủy TP HCM (2).


Ngoài những vị trí trên, có nguồn tin cho rằng Phạm Chí Dũng còn là cán bộ của Tổng Cục 2.

Theo nhà thơ Lê Thiếu Nhơn, Phạm Chí Dũng còn là một nhà văn và phê bình. Ông bắt đầu sáng tác từ năm 1986, và đã xuất bản các tác phẩm: tập truyện ngắn “Những bông hoa hoang dã” (1993), tập truyện ngắn “Tự thú” (1994), tập truyện ngắn “Những chiếc bồn tắm định mệnh” (2005), tiểu thuyết “Cuộc phiêu lưu của linh hồn cầm cố” (2005), tiểu thuyết “Ngài nghị sĩ” (2006). Ngoài ra, nhà văn Phạm Chí Dũng còn có tập phê bình sân khấu “Vẫn ngôi nhà trái tim tan vỡ ấy” (2004) tập kịch bản sân khấu “Thuyền chở nước Côlômba” (2005), và các tập nghiên cứu “Thế giới ca ngợi và thương tiếc Hồ Chí Minh” (2005), “Viện trợ phi chính phủ ở Việt Nam: con cá hay cần câu?” (2006) “Tự sự chứng khoán – Những gam màu ám ảnh” (2007 - ảnh bên) (3)

Sinh năm 1966 và thích sống lãng tử, mãi đến gần 40 tuổi mới lấy vợ nên đối với bạn bè, Phạm Chí Dũng còn có biệt danh là "Dũng ất ơ".

Ngày 17-7-2012, Phạm Chí Dũng bị cơ quan an ninh điều tra Công an TP. HCM bắt - không phải vì "ất ơ" với đời sống tình cảm của mình mà vì "ất ơ" với "nội bộ đảng". Chính xác hơn là "ất ơ" đối với một số người đang nắm quyền lực trong guồng máy của nhà nước mà đứng đầu là Nguyễn Tấn Dũng cùng với đám đàn em, đệ tử, tay chân Nguyễn Văn Bình – Thống đốc Ngân hàng Nhà nước, Vương Đình Huệ – Bộ trưởng Bộ Tài chính, Bùi Quang Vinh – Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư, Đinh La Thăng – Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải, và tập đoàn đại gia tư bản đỏ như Nguyễn Đức KiênTrầm Bê, Hồ Hùng Anh, Nguyễn Thanh Phượng...

Những "ất ơ" của Phạm Chí Dũng

Theo báo Tuổi Trẻ - tờ báo duy nhất đăng tin Phạm Chí Dũng bị bắt - thì Phạm Chí Dũng "biên soạn nhiều tài liệu có nội dung bịa đặt, xuyên tạc, phá hoại nội bộ nhằm lật đổ chính quyền nhân dân" (1). Những tài liệu này là gì? Là những tài liệu mật được kín đáo trao nhau giữa các cán bộ trong Ban Tôn giáo, trong Ban An ninh nội chính hay... Tổng cục 2. Không, những tài liệu này là những bài viết, công khai, được đăng tải trên khắp các trang mạng từ lề đảng cho đến lề Dân, được tiếp tục đăng tải lại bởi nhiều trang blog, web và nhiều người biết đến, giới thiệu nhau đọc.

Ngòi bút Viết Lê Quân

Viết Lê Quân (VLQ) viết ở nhiều lãnh vực khác nhau nhưng được biết đến nhiều nhất là những bài thuộc về lãnh vực kinh tế và hoạt động của các tập đoàn. Những đối tượng VLQ nhắm đến nhiều nhất là EVN,Petrolimex và Ngân hàng nhà nước. Bộ phận được chiếu tướng thường xuyên là Bộ Tài chánh và Bộ Công thương. Không nói rõ ra nhưng phảng phất ở đâu cũng có bóng dáng ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Trong bài Quyết định 24 của Chính phủ - chỗ dựa dẫm của EVN (4) tự nhan đề cũng đã nói lên được toàn cảnh những nhân vật đứng đăng sau sự lộng hành của EVN. VLQ viết: "Không thể nói Chính phủ là “vô can” trong chuyện tăng giá điện. Cái cớ lớn nhất mà Bộ Công thương và EVN vẫn thường nại ra là Quyết định số 24, được Thủ tướng ban hành vào tháng 2/2011 về điều chỉnh giá bán điện theo cơ chế thị trường". Theo ông, chính Bộ Công thương với Vũ Huy Hoàng là “người đỡ đầu" của "cậu ấm" EVN. Bố già đỡ đầu này lại chống gậy thủ tướng "EVN tăng giá điện là theo quy định của Chính phủ".

Cũng theo VLQ thì "không thể nói Chính phủ là “vô can” trong chuyện tăng giá điện. Cho tới nay, cái cớ lớn nhất mà Bộ Công thương và EVN vẫn thường nại ra là Quyết định số 24, được Thủ tướng ban hành vào tháng 2/2011 về điều chỉnh giá bán điện theo cơ chế thị trường. Theo đó, khoảng cách tối thiểu giữa hai lần điều chỉnh giá điện là 3 tháng. Nếu giá điện tăng trong phạm vi 5%, EVN chỉ cần thông báo tới Bộ Công thương, Bộ Tài chính. Cấp cao nhất là Thủ tướng Chính phủ chỉ can thiệp phê duyệt khi giá điện được đề xuất tăng trên 5%".

Thế là cậu ấm EVN cứ mà tà tà tăng giá điện miễn sao dưới 5% trong vòng 3 tháng. Dân có than thì lôi đầu ông Thủ tướng đứng đầu chính phủ ra mà tố bởi cái quyết định 24 nuông chìu cậu ấm EVN mà ông ta đã ký. Và VLQ kết luận:

"Người dân sẽ cần phải mổ xẻ nguồn gốc vấn nạn xã hội này ở địa chỉ nào - EVN, Bộ Công thương, hay cao hơn nữa là Quyết định 24 của Chính phủmột văn bản dù bất hợp lý nhưng dường như vẫn được duy trì một cách hữu ý, bởi một thái độ không thể nói là nhằm “loại trừ quyền lợi của các nhóm lợi ích”?

Bài viết này cũng như nhiều bài viết khác của VLQ được đăng bởi Tamnhin.nettrang mạng đã bị ra lệnh đóng cửa vào ngày 20 tháng 7, 3 ngày sau khi Phạm Chí Dũng bị bắt. (5)

Những bài viết khác của VLQ về "cậu ấm" EVN và Bộ Công thương:


"Bài toán đặt ra: Chính phủ cần cứu EVN bằng cách chấp thuận cho tăng giá điện đến một mức nào đó đủ để tập đoàn này trả hết khoản nợ hơn 31.000 tỷ đồng, hay nên xem xét lại có thật nguồn cơn độc quyền kinh doanh đã biến DN thành một "cậu ấm hư hỏng"?

Với kết quả thanh tra trên, dư luận thấy rõ là đã có sự "dung túng" một cách có hệ thống để EVN tăng giá bán điện cao hơn mức cho phép, gây khốn đốn cho DN và xáo trộn cuộc sống của người dân. Không biết đối mặt với bằng chứng không thể phủ nhận trên, Bộ Công Thương sẽ trả lời ra sao?

EVN đã đầu tư ngoài ngành như thế nào? Cũng kết quả thanh tra của Thanh tra Bộ Tài chính, EVN đã đầu tư vốn vào 36 công ty con, tổng số vốn thực góp là 43.087 tỷ đồng. Tính đến ngày 30/6/2010, công ty mẹ đã góp vốn vào 30 công ty con với tổng số vốn thực góp là 44.584 tỉ đồng. Trong đó, các lĩnh vực EVN tham gia đầu tư là chứng khoán, bảo hiểm, ngân hàng vượt quá tỉ lệ quy định tại điểm 3 Điều 12 Nghị định 09/2009 của Thủ tướng Chính phủ. Đó là đầu tư tại Ngân hàng An Bình, Công ty Cổ phần bảo hiểm Toàn cầu, Công ty chứng khoán An Bình. (6)


"Với tất cả những gì mà EVN đã biểu hiện từ mấy năm qua, đã đến lúc Chính phủ cần xem xét nghiêm minh về trách nhiệm của những cá nhân lãnh đạo trực tiếp, kể cả gián tiếp đối với tập đoàn này". (7)


"Một khi giá điện được tự do chuyển về quyền tự quyết của một doanh nghiệp còn nguyên thế độc quyền và đặc lợi, sẽ khó có nhà nước nào tiên đoán được, càng không thể giải quyết được những hậu họa kinh tế và thảm họa xã hội gây ra bởi cảnh tượng kinh doanh vô liêm sỉ... ", "quan niệm lợi dụng độc quyền nhà nước để phục vụ một nhóm thiểu số, cung cách điều hành kinh doanh yếu kém và cả về những kế hoạch đổ lỗ lên đầu người dân đóng thuế". (8)

Đối với tập đoàn Petrolimex Viết Lê Quân (VLQ) cũng đặt câu hỏi "Chính phủ còn nhượng bộ nhóm lợi ích xăng dầu bao lâu nữa?" Một nhan đề khéo léo ở dạng câu hỏi nhưng là một xác định "Chính phủ nhượng bộ nhóm lợi ích" - vấn đề là... bao lâu nữa. Và đây không phải là nhượng bộ lần đầu "Petrolimex và một số quan chức của ngành công thương lại bắt đầu xúc tiến một cuộc vận động tăng giá mới" mà là "Một lần nữa lại đã diễn ra, và nếu lại có những lần khác trong năm 2012 này, Chính phủ phải nhượng bộ trước quyền lợi và sự đòi hỏi vô lối của các nhóm lợi ích, người dân sẽ còn trông cậy vào đâu để khôi phục niềm tin của mình với Chính phủ?" (9)

Những bài viết khác về Petrolimex lẫn Bộ Công thương và dĩ nhiên lấp ló bóng dáng của thủ tướng:

Cú đánh vào 'nhóm lợi ích' xăng dầu - "Đã đến lúc cần có một cuộc thanh tra toàn diện về tình hình tài chính và về những con số lãi, lỗ đang ẩn giấu trong khối doanh nghiệp xăng dầu. Đã đến lúc cần chấm dứt kiểu cách tự tung tác của họ bằng những chế tài và kỷ luật nghiêm khắc..." (10)

Khoản lỗ 1.800 tỷ và 'vở kịch' tại Petrolimex - "Nếu như trong cùng một Petrolimex, người dân đã không thể hiểu được DN này thực chất lỗ hay lãi, thì trong cùng Bộ Công Thương, hình như lại tồn tại mâu thuẫn lớn khi vào tháng 9/2011, ông Tú thứ trưởng khẳng định Petrolimex lỗ; còn vào tháng 11/2011, ông Hoàng bộ trưởng lại khẳng định Petrolimex lãi". (11)

Sang đến Ngân hàng nhà nước, VLQ cũng đã vạch trần những sai trái, nghi vấn đối với quan thống đốc mới Nguyễn Văn Bình"Thống đốc Nguyễn Văn Bình đã bước qua cái mốc 100 ngày đầu tiên trên cương vị người đứng đầu NHNN - một vị trí mà vào tháng 8/2011, người dân và báo giới đã từng kỳ vọng như một "gương mặt mới. Thực tế, gương mặt mới đã thật sự xuất hiện nếu thị trường vàng không còn đó những nghi vấn về nạn đầu cơ vẫn hầu như không được "bình ổn", cũng như đã không tồn tại một khoảng cách quá khó hiểu giữa lãi suất cho vay và lãi suất huy động trong hơn 100 ngày qua..." (12)

Cũng một lối đặt câu hỏi cho bài viết "Ai đã gây ra nguy cơ thiểu phát?", cũng cách đặt câu hỏi "Nguồn cơn nào, những cơ quan hay nhóm lợi ích nào đã gián tiếp hoặc trực tiếp gây ra hậu quả trên?" với những dữ kiện không thể chối cãi như "Ngân hàng ACB - đã chính thức bác bỏ lập luận về “khó khăn thanh khoản” do thống đốc Nguyễn Văn Bình thuyết minh, với dẫn cứ rất cụ thể: ACB hiện còn tồn đến 3 tỷ USD mà không cho vay được". Viết Lê Quân đã không ngần ngại để có câu trả lời "cái cách mà những cơ quan có chức năng điều tiết tín dụng và tài chính nhằm phục vụ nền kinh tế như Ngân hàng nhà nước và Bộ Tài chính lại cũng bộc lộ quá nhiều dấu hiệu đình trệ". (12)

Từ những cái gọi là "dấu hiệu đình trệ" Viết Lê Quân đã mài sắt ngòi bút: "Và cũng gần 5 tháng qua kể từ ngày thống đốc Nguyễn Văn Bình nhậm chức, điều có thể được gọi là "dấu hiệu đầu cơ" đã thường vượt gấp 10 lần chiều cao của chính nó...” (13).

Bên cạnh việc vạch trần những "hư hỏng", "nhượng bộ", "vở kịch", "đình trệ" của lãnh vực điện, xăng, tiền dưới ô dù của chính phủ, Viết Lê Quân cũng "thò bút" qua nhiều lãnh vực khác cũng nằm dưới bóng dù của thủ tướng:

Cưỡng chế đất đai ở Hưng Yên nhiều hệ lụy? (bài này đăng trên tamnhin.net và bị gỡ bỏ, đăng lại bởi Danlambao) - "chính các chính quyền địa phương và hệ lụy tất yếu về hệ quả công xã của người dân đang làm mờ nhạt đáng kể những chỉ đạo của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, kể từ thời điểm ông quan tâm chỉ đạo đến vụ Tiên Lãng". (14)

Và có lúc Viết Lê Quân đã đụng sâu vào nguồn gốc của mọi vấn đề:

DNNN ở Trung Quốc và Việt Nam: Đồng sàng dị mộng - Ai “đang bán rẻ đất nước mình”?

Tại Việt Nam, khối DNNN tuy chiếm đến 70% vốn đầu tư toàn xã hội, 50% vốn đầu tư nhà nước, 60% tín dụng của các ngân hàng thương mại, 70% nguồn vốn ODA, nhưng chỉ đóng góp khoảng 37-38% GDP. Có đến 31% DNNN bị lỗ trong sản xuất kinh doanh, 29% hoạt động không hiệu quả, lỗ lãi tượng trưng.

Chỉ riêng năm 2009, nợ của 81/91 tập đoàn, tổng công ty nhà nước (chưa tính Vinashin) đã là 813.435 tỷ đồng. Nếu tính cả nợ của Vinashin, theo báo cáo của Bộ Tài chính là 86.000 tỷ đồng, thì nợ của khu vực DNNN đến năm 2009 đã lên tới 54,2% GDP của năm 2009.

"Nếu ở Việt Nam, điều trước đây chỉ có thể xem là “dấu hiệu kém hiệu quả” ứng với trường hợp Tổng công ty Xăng dầu Việt Nam (Petrolimex) hay Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN), thì cho đến nay những dấu hiệu đó đã biến thành một chuỗi mắt xích liên hoàn, xảy ra một cách có hệ thống, và đặc biệt là có chủ ý...

Công việc tái cấu trúc DNNN - đang được Chính phủ Việt Nam lập kế hoạch, sẽ chỉ mang tính hình thức, hoặc nói cách khác sẽ chỉ là công đoạn sắp xếp lại một số mắt xích “cho phù hợp hơn (15)

Những “công bộc của dân” vì thế cũng đã từ lâu vượt quá xa thiên chức của mình. “Sự tồn vong của chế độ” chỉ có thể được giải quyết dứt khoát bằng biện pháp con người, thay cho lý do cơ chế mà luôn dẫn đến hệ quả “chỉnh đốn” mãi vẫn chưa xong. (16)

Và VLQ cũng lôi chuyện trước đây ông "chống tham nhũng không được thì tôi sẽ từ chức... đến 2 nhiệm kỳ": Nội chính sẽ đối đầu với tham nhũng chính quyền? khi Nguyễn Tấn Dũng bị mời ra khỏi chức vụ... trừ sâu:

Trong một thời gian dài, Ban chỉ đạo Phòng chống tham nhũng đã thuộc về Chính phủ. Lẽ tất nhiên cơ quan này phải được đảm trách và chỉ đạo bởi cấp thấp nhất là một phó thủ tướng. Còn người chịu trách nhiệm chính về hoạt động và kết quả của nó là Thủ tướng.

Kết quả cũng đã có, ít nhất trong 6 năm qua. Song như những đánh giá lặp đi lặp lại qua từng năm về mức độ “còn quá khiêm tốn”, rõ ràng cơ chế Ban chỉ đạo Phòng chống tham nhũng trực thuộc chính quyền đã không thích ứng nhanh, đầy đủ trách nhiệm và cả công tâm với diễn biến tham nhũng - vốn đã tăng vọt theo cấp số nhân tại các cấp chính quyền thừa hành có điều kiện trực tiếp đụng chạm với người dân và doanh nghiệp. (17)

Những bài viết khác của Viết Lê Quân:

Nhà báo Tự Do ở Tp HCM

Tháng 7 năm 2011 BBC đăng bài "Nhóm lợi ích: Cần một cuộc đại phẫu". Tác giả là Thường Sơn - Nhà báo tự do ở Tp HCM. Đối tượng của cuộc giải phẫu là Vinashin với vụ thua lỗ 4,4 tỷ USD - 4,5% GDP Việt Nam; là Petrolimex với "tác động của đợt tăng giá xăng dầu các loại ngày 29/3/2011 đã làm cho chỉ số CPI tăng khoảng 1,6%"; là "cậu ấm hư hỏng EVN" (cùm từ của... Viết Lê Quân"đã trở thành quán quân về đầu tư ngoài ngành, đổ tiền vào các thị trường chứng khoán và bất động sản. Lại tiếp tục thách thức dư luận với đề nghị tăng giá điện thêm 13%. Chưa tính đến khả năng đề nghị này được thông qua, từ năm 2007 đến nay, giá điện đã tăng khoảng 50%, góp phần làm cho các doanh nghiệp sản xuất lâm vào tình trạng khốn đốn..."; là bộ trưởng mới của Bộ Tài chính Vương Đình Huệ... (18). Tất cả đều đầu mình chân tay của cái xác Nguyễn Tấn Dũng đang cần cuộc đại phẫu.

Trong vai trò "Nhà báo Tự Do" bút hiệu Thường Sơn đã có một "khoảng không gian" rộng rãi hơn để làm cuộc đại phẫu. Khoảng không gian đó không nằm trong cái gọi là lề đảng.

Ông đã đem Thống đốc Ngân hàng nhà nước Nguyễn Văn Bình ra mỗ trong bài viết gửi cho RFA: "Ngân hàng nhà nước: Động cơ nào sau công cụ lãi suất?:

Nguyễn Văn Bình trở thành "cục cưng" - "bí thư thứ nhất" của Thủ tướng (sau khi cục cưng Đinh La Thăng... hà):

- Quyết định của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về trao quyền “tự chủ” cho Ngân hàng nhà nước đối với một vấn đề như mức giảm lãi suất, vốn có tác động rất lớn đến hoạt động của nền kinh tế và đời sống dân sinh, là đáng ngạc nhiên.

- Trên bình diện công luận, đây là lần đầu tiên từ khi được bổ nhiệm vào chức vụ thống đốc Ngân hàng nhà nước vào đầu tháng 8/2011, ông Nguyễn Văn Bình được thủ tướng ưu ái đến thế. Điều này xét ra cũng gần như chưa có tiền lệ.

- Thậm chí, vai trò của ông Bình còn vượt hơn cả một số bộ trưởng có thâm niên chức vụ từ trước ông. Điều đó cho thấy hiện nay ông Bình là một trong những trợ thủ đắc lực nhất của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Nhóm lợi ích trong chiến dịch lãi suất và vàng:

- Từ tháng 9/2011, dư luận trong người dân và trên nhiều tờ báo ở Việt Nam đã bắt đầu đề cập ngày càng nhiều và càng bức xúc về hiện tượng có một nhóm lợi ích nào đó trong việc giữ giá vàng treo cao để “xả hàng”. Một trong những doanh nghiệp được nói đến và bị nghi ngờ nhiều nhất là công ty vàng bạc SJC. Công ty này về danh nghĩa thuộc Thành ủy TP. Hồ Chí Minh, nhưng lại chịu sự chỉ đạo và điều hành rất chặt chẽ từ phía Ngân hàng nhà nước.

- Những nghi ngờ về mối quan hệ thân thiết giữa ông Nguyễn Văn Bình và “tập đoàn độc quyền”’ SJC đã càng trở nên rõ rệt hơn theo thời gian. Không ít lần báo chí Việt Nam đã đề cập đến việc SJC có được những khoản lợi nhuận khổng lồ từ cơ chế ưu ái mà Ngân hàng nhà nước đã dành cho công ty này. (19)

Bài viết này đã làm nền tảng cho những bài viết khác về quan hệ của Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Văn Bình và tập đoàn độc quyền.

Việc lộng hành của những "nhóm lợi ích" không chỉ nằm trong ô dù cục cưng của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là Nguyễn Văn Bình. Nó còn tràn lan khắp nơi và điển hình là trong lãnh vực ODA. Thường Sơn gọi đó là nạn ăn cắp vặt:

- ODA là một loại sân chơi bòn rút dành riêng cho giới quan chức tại một số cấp chính quyền trung ương và địa phương phụ trách lĩnh vực này. PMU18 là một minh họa điển hình

- PCI – Đại lộ Đông Tây ở TP.HCM năm 2008. Chỉ đến khi đó, dư luận thế giới mới hiểu rõ chân tướng thực của những kẻ như Huỳnh Ngọc Sĩ và hình bóng ẩn giấu của một ủy viên Bộ Chính trị là như thế nào,

Trong số hơn 49 tỷ đồng mà dự án ODA chuyển cho phía Việt Nam, có đến hơn 11 tỷ đã “bốc hơi”, chiếm đến 23%. trong 3 dự án viện trợ của Đan Mạch...

Bài viết về các quan chức tại một số cấp chính quyền trung ương này đã được gửi đến Tạp chí Phía Trước - một trang Web lề Dân (20).

Cũng từ trang Phía Trước, Thường Sơn vẻ chân dung của quan Thống đốc ngân hàng Nguyễn Văn Bình -"cục cưng phó bí thư" của Thủ tướng:

- Một trong những người được xem là thủ hạ thân tín nhất của thủ tướng đương nhiệm là Thống đốc Ngân hàng nhà nước Nguyễn Văn Bình.

- Cùng với cơn bão phản ứng đối với thủ tướng đang đột ngột ập đến, đã loan truyền một dự đoán về khả năng Nguyễn Văn Bình có thể trở thành con cờ đầu tiên bị “hy sinh”.

- Bối cảnh nhậm chức của tân thống đốc Ngân hàng Nhà nước lại trùng với khoảng thời gian mà các thị trường đầu cơ ở Việt Nam chỉ tồn tại duy nhất một con sóng vàng.

- Vị tân thống đốc đã nêu ra một “tiêu chí” mà được giới phân tích và toàn bộ báo giới ghi nhớ: chỉ cần giá vàng trong nước cao hơn giá vàng thế giới 400.000 đồng/lượng là vàng có dấu hiệu bị đầu cơ.

- Nhưng sau khi thông điệp “400.000” được phát đi từ tân thống đốc, cho đến cuối năm 2011 vẫn không hề xuất hiện một động tác kiểm tra, thanh tra nào từ phía cơ quan Ngân hàng Nhà nước, trong khi giá vàng thoải mái nhảy múa trên thị trường tự do. Mức giá niêm yết hàng ngày lại khởi phát từ một nơi được giới đầu tư nhận thức là “hậu phương” của Thống đốc Nguyễn Văn Bình: Công ty Vàng bạc đá quý SJCĐây cũng chính là công ty trực thuộc Ban Tài chính quản trị của Thành ủy TP.HCM.

- Để sau gần một năm kể từ ngày thống đốc Nguyễn Văn Bình nhậm chức, điều có thể được gọi là “dấu hiệu đầu cơ” đã thường vượt gấp 10 lần chiều cao của chính nó.

- Chiều cao đó lại là chiều sâu lợi nhuận của kẻ đã tạo ra nó.

Thế là Thường Sơn - Nhà báo tự do tại Tp HCM đã chính thức chiếu tương cục cưng của Nguyễn Tấn Dũng!

- Trong bối cảnh giá vàng trong nước lao dốc cùng giá thế giới, Ngân hàng Nhà nước cùng với Công ty SJC và một số ngân hàng được mệnh danh là “Nhóm G” đã phát đi một thông điệp mới: “Lấy nó nuôi nó”, hay còn gọi là giải pháp tạo ra quỹ vàng quay vòng can thiệp thị trường.

- Tuy nhiên cho đến cuối năm 2011, sau khi giải pháp trên được nêu ra, đã chẳng có bất kỳ sự thay đổi nào.

Lời hứa hẹn trước công luận “Sẽ phối hợp với công an để làm rõ đối tượng đầu cơ, làm giá trên thị trường” của tân thống đốc Nguyễn Văn Bình vào cuối tháng 8/2011 đã mau chóng chìm vào dĩ vãng.

- Giải pháp “lấy nó nuôi nó” của Ngân hàng Nhà nước thực ra chỉ là một bức bình phong giúp cho các doanh nghiệp vàng có thêm thời gian để tiếp tục bán vàng giá cao, bao gồm vàng tự có và lượng vàng đã nhập khẩu, theo phương châm riêng của họ: lấy vàng nuôi vàng.

- Tức giá vàng trong nước được các “ông lớn” trong giới kim quý điều chỉnh cuộc chơi theo trình tự: áp giá thấp để thu mua rồi mang đi xuất khẩu trong trường hợp giá thế giới cao hơn; giữ giá trong nước cao, nhập khẩu vàng về bán trong trường hợp giá vàng thế giới thấp hơn!

- Trong gần một năm qua, Ngân hàng Nhà nước đã chơi trò tung hứng bên nặng bên nhẹ: không công khai cơ chế nhập khẩu vàng, không quản lý giá niêm yết vàng, không làm rõ được bất kỳ đối tượng nào đầu cơ vàng, nhưng lại muốn đóng vai trò đạo diễn cho một sân khấu với sự diễn xuất của diễn viên duy nhất mang tên SJC.

“Lấy dân nuôi nó”?

- Đầu cơ vàng có nhiều hình thức và biến tướng đi kèm. Tiếp theo thành công quá dễ dàng đạt được trong chiến dịch thâu tóm các ngân hàng nhỏ, Nguyễn Văn Bình còn đưa ra một đề xuất gây chấn động: hình thành quỹ huy động vàng từ dân.

SJC và một số ngân hàng có quota nhập khẩu vàng như ACB, Eximbank, Vietcombank…, đều là những địa chỉ mà nhóm đại gia ngân hàng nắm quyền chi phối và dễ dàng thao túng.

Trong đó, có cả những thách thức chính trị bắt đầu xuất hiện từ nhóm Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đối với cái ghế đã bắt đầu lung lay của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Cái ghế của Thống đốc Nguyễn Văn Bình cũng bắt đầu chao đảo… (21)

Sang đến bài số hai về Nguyễn Văn Bình, Thường Sơn tiết lộ:

- Nguyễn Văn Bình - đệ tử của Nguyễn Tấn Dũng - được bố già đại gia Nguyễn Đức Kiên vận động để nắm ghế ủy viên Trung ương Đảng và Thống đốc Ngân hàng nhà nước.

- Quyết định về tái thiết lập trần lãi suất huy động 14% của Ngân hàng Nhà nước thực tế là một vực thẳm được tạo ra bởi một vực thẳm khác: thị trường liên ngân hàng - biến thị trường ngân hàng thành một thị trường cá lớn nuốt cá bésân chơi của tập đoàn - nhóm lợi ích dưới ô dù của Nguyễn Tấn Dũng và đệ tử thống đốc ngân hàng. Danh sách những ngân hàng nhỏ cần phải được thâu tóm. Ngân hàng Nhà nước là cơ quan lập ra danh sách đó và được thông qua bởi lãnh đạo Chính phủ.

- Ngân hàng Cá nhỏ như Phương Nam bị thâu tóm biến thành Cá bự và Cá bự như Sài Gòn Thương Tín (Sacombank) bị vào lưới, nằm gọn trong tay của nhóm “bố già” Nguyễn Đức Kiên, cùng với sự chi phối và hỗ trợ của Ngân hàng Bản Việt – nơi Nguyễn Thanh Phượng, con gái Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, giữ vai trò chủ chốt. (22)

Song song với những màn kịch thâu tóm vàng, ngân hàng dành cho tập đoàn tư bản đỏ còn được gọi là "nhóm lợi ích", Thường Sơn còn rọi đèn vào một góc tối sâu khác của Nguyễn Văn Bình và Nguyễn Tấn Dũng với bài viết Chiến dịch bất động sản bắt đầu!:

- Ngân hàng nhà nước thò tay công khai giải cứu sân chơi Bất động sản của tập đoàn tư bản đỏ đang nổ bong bóng bởi thông tư 2056.

- Trước đó Bộ Xây dựng đã trở thành cơ quan khởi phát chiến dịch giải cứu bất động sản vào tháng 4/2012. 40.000 căn hộ trung – cao cấp tại Hà Nội và 50.000 tại TP. Hồ Chí Minh được giải vây. Ghi chú: Tháng 11, 2011 Nguyễn Thanh Nghị được ông bố Nguyễn Tấn Dũng bổ nhiệm vào ghê Thứ trưởng Bộ Xây dựng.

- Bây giờ là Nguyễn Văn Bình với "nhóm lợi ích ngân hàng đã chính thức trở nên bá chủ ở Việt Nam. Kết quả của tinh thần độc tôn ấy chỉ có thể đo đếm bằng số lượng những “đồng chí giám đốc” ngân hàng có tài sản hàng tỷ đô la đến năm 2014 – như một lời “nguyện ước” cách đây không lâu, và sẽ càng làm hố phân hóa xã hội ở quốc gia miền lúa nước này thêm rộng lớn và sâu sắc hơn bao giờ hết." (23)

Kết quả là "hàng loạt vụ mua lại khách sạn, khu du lịch, thì điều chỉ được phỏng đoán vào năm 2011 lại được hiện thực hóa vào năm 2012: không phải ai khác, mà là chính các đại gia Việt Nam đã tiến hành những vụ thâu tóm từ Hà Nội đến Đà Nẵng và vào tận một số tỉnh phía Nam như TP.HCM, Bình Dương, Đồng Nai, Bà Rịa – Vũng Tàu."

Kết quả là "những món nợ lại như từ trên trời rơi xuống": "Tính đến thời điểm cuối năm 2011, tổng dư nợ cho vay bất động sản là 348.000 tỷ đồng. Số nợ xấu bất động sản tại các ngân hàng cao gấp 8 lần so với số liệu do chính các ngân hàng này thông tin. Theo nhận định của Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia, con số này vượt hơn 1,8 lần so với con số đã được các ngân hàng công bố trước đây"

- Ngân hàng BIDV đã trở thành “quán quân” về dư nợ cho vay xây dựng – hơn 42.000 tỷ đồng.

- Ngân hàng Vietinbank – 41.000 tỷ đồng đối với bất động sản và xây dựng.

- ACB và Sacombank cũng nằm trong danh sách “Top 10”

- Nhưng chiếm tỷ lệ cao hơn hẳn trong tổng dư nợ lại là những ngân hàng nhỏ như Phương Nam, Phương Tây, Đông Á – 26%.

Từ tháng 5/2012, báo chí bắt đầu đề cập đến “cái chết” của ngân hàng, dưới bàn tay và cây đủa thần quậy tới bến của Nguyễn Văn Bình. (24)

Thường Sơn và "Tổng Thống Nguyễn Tấn Dũng"

Sang đến loạt bài "Tổng Thống Nguyễn Tấn Dũng" thì Thường Sơn chính thức... đụng giường Nguyễn Tấn Dũng.

"Chưa bao giờ kể từ năm 1975 cho đến nay, vai trò của thủ tướng lại trở nên đáng giá và hướng đến hình ảnh độc tôn như giờ đây. Được tích lũy qua hai nhiệm kỳ thủ tướng, gần như toàn bộ khối nhân sự của những bộ ngành quan trọng nhất đang thuộc về những chủ kiến sắp xếp và điều hành của Nguyễn Tấn Dũng".

Trong đó những đệ tử thân tín của Nguyễn Tấn Dũng được ông liệt kê ra và từ đó nhìn lại mới thấy rõ toàn bộ khung cảnh những bài viết của ông: Nguyễn Văn Bình – Thống đốc Ngân hàng Nhà nướcVương Đình Huệ – Bộ trưởng Bộ Tài chínhBùi Quang Vinh – Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư, Đinh La Thăng – Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải…

Thường Sơn đã đánh giá Nguyễn Tấn Dũng: dùng người kém hơn mình và phải biết nghe lời, không phải là một vị thủ tướng có đầy đủ sự sáng dạ và quyết đoán, tầm nhận thức so với Trương Tấn Sang được người đời đánh giá thấp hơn...

Từ nhiều năm qua, trong con mắt của lớp quan lại thăng quan tiến chức nhờ luồn lọt và ân sủng của bề trên, Nguyễn Tấn Dũng đã trở thành một ông vua không ngai.

Những gì mà Nguyễn Tấn Dũng giành được trên chính trường đã để lại sự trả giá cho cả một nền kinh tế đang trong tình cảnh suy thoái trầm kha và một xã hội hầu như biến mất nền tảng đạo đức và văn hóa.

Với vai trò độc tôn trong hệ thống chính quyền và gần như độc tôn trong cả hệ thống đảng, những gì mà Nguyễn Tấn Dũng cần làm giờ đây và trong tương lai là gìn giữ được quyền lực và tài sản của ông và của gia đình ông. (25)

Trong phần 2 của bài viết, trước những đấu đá đang xảy ra trong nội bộ đảng, Thường Sơn nhận xét:

Từ đầu năm 2011 đến nay, tính độc đoán của Nguyễn Tấn Dũng đã gần như chỉ phục vụ cho một nhóm lợi ích có vai trò độc tôn: ngân hàng.

Khác hẳn với nửa cuối năm ngoái, giờ đây vị trí của Thủ tướng trong Bộ Chính trị gần như là một sự tách rời giữa chính quyền với đảng.

Không có sự đồng nhất, cũng không còn được đồng thuận bởi phần lớn nhân vật trong Bộ Chính trị, Nguyễn Tấn Dũng dường như đang tự cô lập mình. Ở một chiều kích ngược lại, sự xích lại gần nhau của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cũng đã kéo theo một số nhân vật khác – vốn trước đây theo quan điểm “chiết trung”. (26)

Và cuối cùng là dự phóng về bản án dành cho Thủ tướng / Tổng thống Nguyễn Tấn Dũng và bầy đàn:

Lòng tham vô độ luôn là nguồn cơn đẩy con người vào trạng thái thoái hóa nhân tính ở cấp độ cao. Nếu nhóm Nguyễn Đức Kiên, Trầm Bê, Hồ Hùng Anh, Nguyễn Thanh Phượng, Nguyễn Văn Bình… đã dám hy sinh cả nền kinh tế cùng các doanh nghiệp chỉ nhằm phục vụ cho chiến lược thâu tóm chưa từng có trong lịch sử ngành ngân hàng và doanh thương Việt Nam, cũng như để thỏa mãn cho họ với một loại quyền lực không ngai, thì thật khó có thể tìm ra một dấu vết xót thương nào từ lớp người này đối với đồng nghiệp và hơn thế là đồng loại của họ.

Dù còn khá sớm để khẳng định, nhưng chính trường Việt Nam đang manh nha một không khí “hồi tố” nào đó. Liệu trong tương lai không quá xa, bầu không khí ấy có thể hướng đạo một sự kiện lịch sử: Vụ án Nguyễn Tấn Dũng?

Vụ án Nguyễn Tấn Dũng chưa biết có xảy ra hay không thì ngày 17 tháng 7, 2012 Phạm Chí Dũng cán bộ an ninh nội chính bị bắt giam.

Trong phần số 2 của bài viết "Tổng thống Nguyễn Tấn Dũng", Thường Sơn cũng để ra một phần lớn đề cập đến trang blog Quan Làm Báo"Không phải ngẫu nhiên mà vào đầu tháng 6/2012, cùng với làn sóng tin đồn về thay đổi nhân sự có thể diễn ra ở Hà Nội, một blog mới và hết sức ấn tượng cũng xuất hiện: Quan Làm Báo. Ngay từ “số ra” đầu tiên của blog này, người được đã nhận ra một nét khác biệt rất lớn so với nhiều blog khác. Đó là lần đầu tiên kể từ khi hiện diện tờ báo chui Người Sài Gòn vào năm 1998, rất nhiều tin tức nội bộ trong đảng và chính quyền đã được công bố bởi Quan Làm Báo".

Quan Làm Báo cũng đã đang đăng một loạt bài về Phạm Chí Dũng và có viết: "Hiện nay Phạm Chí Dũng đã bị bắt, và nếu trang Quan làm báo vẫn đăng đều đều các bài viết về "thâm cung bí sử" của chế độ hiện nay với thông tin có độ tin cậy trong một khoảng tối thiểu nhất định thì có thể thấy Phạm Chí Dũng không liên quan gì với trang Quan làm báo". (27)

Những bài viết "khác"


Nhìn lại toàn bộ những bài viết của Phạm Chí Dũng với những bút hiệu khác nhau chúng ta thấy được cả một công trình tri thức, thông tin chuyên nghiệp và lòng can đảm. Việc bắt giam ông diễn ra trong lặng lẽ, chỉ mỗi một mình Tuổi Trẻ đăng lên với một bản tin ngắn ngủi, thiếu vắng dữ kiện.

Nguyễn Tấn Dũng và những đệ tử dư tiền thiếu lương tâm không thể làm khác hơn là bịt miệng ông để bịt tai, che mắt dư luận và tiếp tục yên tâm làm giàu trong những góc tối mà Phạm Chí Dũng đã phanh phui.

Đất nước Việt Nam lúc nào cũng có những con người là vốn quý. Trong trường hợp của Phạm Chí Dũng, vốn quý của dân tộc nằm ngay trong guồng máy của chế độ với bộ đồng phục bên ngoài là An ninh nội chính nhưng với trái tim rất Việt Nam, đầy lòng yêu nước ở bên trong.


















Nguyễn Quang A: Những vấn đề đằng sau vụ Phạm Chí Dũng

Tuổi trẻ là tờ báo chính thống duy nhất đưa tin công an an ninh bắt tạm giam ông Phạm Chí Dũng, cán bộ một cơ quan nhà nước tại TPHCM về hành vi biên soạn tài liệu phá hoại nội bộ nhằm lật đổ chính quyền. Blog Beo có những thông tin quan trọng về nhân vật Phạm Chí Dũng này, tuy nhiên thông tin từ blog này, theo đánh giá của tôi, chỉ đáng tin cậy cùng lắm khoảng 50%, và vấn đề nằm ở chỗ trong mớ thông tin bùng nhùng đấy lọc thế nào ra 50%. Cố tật của tôi là luôn tìm cách sắp xếp các thông tin rời rạc vào một chuỗi logic thống nhất để nhìn ra những vấn đề nằm sau đấy.

Thông tin Phạm Chí Dũng làm việc ở Ban An ninh nội chính Thành ủy TPHCM là đáng tin cậy. Từ đây có thể hiểu được tại sao chỉ có báo Tuổi trẻ đưa tin về chuyện bắt giam này. Lý do là Tổng biên tập báo Tuổi trẻ cũng xuất thân từ Thành ủy TPHCM và chắc hẳn có mối quan hệ nhất định với Phạm Chí Dũng.

Thông tin Phạm Chí Dũng làm việc cho Tổng cục II là đáng tin cậy. Thông tin Phạm Chí Dũng có liên quan tới vụ Sáu Sứ (có lẽ là vụ T2 chính xác hơn) hủy hoại sự nghiệp Đại tướng Võ Nguyên Giáp là có thể tin, nhưng trong vụ việc này Phạm Chí Dũng chỉ đóng vai trò của một con tốt.

Thông tin Phạm Chí Dũng từng làm thư ký cho Trương Tấn Sang có thể kiểm tra được, và do vậy đáng tin cậy.

Thông tin Phạm Chí Dũng sản xuất nội dung trang Quan làm báo và có móc nối với Nguyễn Sĩ Bình có thể không đáng tin. Nhân vật Nguyễn Sĩ Bình khá nổi danh về tai tiếng và hình như tất cả những ai có liên quan tới ông ta đều được cơ quan an ninh Việt Nam nắm rõ. Một người từng là nhân viên Tổng cục II, lại làm việc cho Ban An ninh nội chính Thành ủy không biết điều này để móc nối với Nguyễn Sĩ Bình là một điều rất khó tưởng tượng. Kiểm chứng mối liên quan giữa Phạm Chí Dũng là trang Quan làm báo không phải là không thể. Hiện nay Phạm Chí Dũng đã bị bắt, và nếu trang Quan làm báo vẫn đăng đều đều các bài viết về "thâm cung bí sử" của chế độ hiện nay với thông tin có độ tin cậy trong một khoảng tối thiểu nhất định thì có thể thấy Phạm Chí Dũng không liên quan gì với trang Quan làm báo.

Vậy lý giải tại sao Phạm Chí Dũng bị bắt tại thời điểm này? Sắp tới Bộ Chính trị chuẩn bị kiểm điểm cá nhân theo tinh thần Nghị quyết IV. Đây là điểm mấu chốt mang tính quyết định Nghị quyết IV có thể thành công hay không. Tình thế này khá giống với tình thế hồi đại hội Đảng vừa rồi, khi một loạt báo chí có những bài viết nhất định thì xảy ra chuyện nhà báo Hà Phan của báo Tiền Phong bị bắt và lãnh đạo một số báo bị cơ quan an ninh gọi lên điều tra
và kết quả truyền thông lại như mặt hồ phẳng lặng
. Điểm khác biệt ở đây chỉ là báo "lề trái". Theo kịch bản này, Phạm Chí Dũng chỉ là một kiểu Hà Phan, nhưng phốt ở đây là gì? Báo Tuổi trẻ có đưa một tin khá thú vị, nhưng bài báo đã bị rút xuống, rằng ông Phạm Chí Dũng liên quan tới vụ Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long. Nhập các vụ việc từ mấy năm trước vào thời điểm hiện nay không phải là không có ý nghĩa. Đó là một dạng chiêu thức "rung cây dọa khỉ", "tung hỏa mù". Song phàm là trong chính trị một chiêu sử hai lần là điều tối kỵ bởi vì đối thủ chính trị thừa sức bắt bài.

Bất kể thế nào, Phạm Chí Dũng rõ ràng là một nhân vật đáng để quan tâm và bình luận vì những mốt liên hệ phức tạp của ông ta với những vụ việc chính trị đình đám trong chế độ hiện nay và nằm vắt ngang giữa hai cơ quan an ninh mật vụ của Việt Nam.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét