Nhãn

21 tháng 2, 2013

675. TS Nguyễn Sỹ Phương: Quyền cơ bản trong vương quốc dân chủ hàng đầu thế giới


TS Nguyễn Sỹ Phương, CHLB Đức

Đan Mạch là một vương quốc, tức có Vua. Với tổng số dân non năm triệu rưỡi chỉ chừng 1/16 Việt Nam, nhưng GDP gấp gần ba lần Việt Nam; tính ra mỗi người Đan Mạch làm bằng 43 người Việt Nam cộng lại. Được xếp thứ hạng dân chủ cao thứ 5 thế giới, nhưng thiết chế nhà nước họ không thuộc mô hình dân chủ mà là quân chủ “đặc biệt”.

Vai trò nhà Vua vừa mang tính biểu tượng tinh thần như Thái Lan, “thiêng liêng bất khả xâm phạm” (điều §13 Hiến pháp 1953), vừa thực quyền nắm cả lập pháp “cùng với Quốc hội”, lẫn trọn “hành pháp”, được quy định tại điều §3. Nhưng khác Vua trong chế độ phong kiến ở chỗ: 1- “Tòa án thực hiện quyền tư pháp độc lập (điều §3 câu 3) nghĩa là Vua không thể ra lệnh cho Tòa, mà còn phải thừa nhận án quyết; 2- Quốc hội gồm Vua và tới 12 Đảng phái đại diện cho mọi tầng lớp nhân dân tham gia, bình đẳng ý kiến với vua chứ không phải dưới quyền vua; 3- “Các bộ trưởng phải tự chịu trách nhiệm trong công việc điều hành của chính phủ”, (điều §13, câu 2) thường do Liên minh các đảng phái thắng cử nắm, do dân bầu chứ không phải Vua ban, nên không thể lấy uy hoặc đổ trách nhiệm cho Vua, 4- Đặc biệt, Vua không đứng trên Hiến pháp như trong chế độ phong kiến mà “phải tuyên thệ không được vi phạm Hiến pháp” (điều §8). Vậy quyền cơ bản được Hiến pháp họ đưa ra những thước đo chuẩn mực quy tắc xử sự chặt chẽ như thế nào để chế tài được nhà Vua, bộ máy nhà nước, các đảng phái, bảo đảm cho dân họ đúng chủ nhân đất nước, chứ không phải Vua, nhà nước hay đảng phái?

Về quyền tự do cá nhân

Như đa số các quốc gia, điều §71 điểm 
(1) Hiến pháp Đan Mạch quy định quyền “tự do cá nhân” là “bất khả xâm phạm”. Tuy nhiên để quyền đó không bị quyền lực nhà nước xâm hại, hiến định trên được kèm theo chế tài trách nhiệm nhà nước: “Không một công dân nào vì lý do chính trị hay tôn giáo, hay nguồn gốc xuất thân, có thể bị tước quyền tự do dưới bất kỳ hình thức nào”. Khi hạn chế quyền tự do đó, nhà nước cũng phải tuân thủ quy phạm, thước đo, chuẩn mực, được hiến định ở điểm (2): “Chỉ có thể tước quyền tự do theo một đạo luật”. Và ngay cả khi ban hành đạo luật cũng không có nghĩa Vua, quốc hội được quyền tùy ý, đạo luật đó phải tuân theo quy tắc xử sự: 1- “(3) Ai bị bắt giữ, trong vòng 24 tiếng phải giao cho chánh án câu lưu quyết định. Nếu không thể thả bổng họ, chánh án phải nhanh như có thể trong vòng 3 ngày, ra án trát có nêu lý do, quyết định tiếp tục tạm giam giữ hay cho tại ngoại với điều kiện nộp tiền thế chân ở mức nào và dạng nào”. 2- “(4) Đương sự được quyền lập tức chống lại án trát bắt giữ lên tòa cao hơn”. 

Về quyền nơi ở

Khác Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 ở ta (DTHP) chỉ nêu quyền tự nhiên đó của công dân, Hiến pháp họ, điều §72 chế tài trách nhiệm nhà nước phải bảo đảm
“nơi ở bất khả xâm phạm”. Khi xảy ra tình huống phải hạn chế quyền đó, như “lục soát, thu giữ đồ đạc, tìm kiếm thư từ văn bản, khám xét các bí mật giao dịch bưu điện, điên thọai thư tín”, chỉ được phép “khi có lệnh tòa án, nhưng cũng chỉ trong trường hợp không có văn bản lập pháp nào cấm lệnh đó”. 

Về quyền sở hữu 

Vừa là quyền cơ bản, vừa là nền tảng tồn tại của nền kinh tế thị trường vốn theo đuổi mục đích lợi nhuận, còn nếu không người ta chẳng theo đuổi lợi nhuận làm gì, một khi có tiền mà không thể sở hữu tài sản. Vì vậy điều §73, điểm (1) Hiến pháp họ hiến định
“Quyền sở hữu là bất khả xâm phạm”. Để bảo đảm quyền đó, nhà nước bị chế tài “không một ai có thể bị ép buộc phải nộp tài sản”, ngoại trừ tình huống “lợi ích cộng đồng đòi hỏi”, nhưng phải tuân thủ điều kiện: 1- “phải thông qua một văn bản lập pháp” nghĩa là áp dụng cho mọi đối tượng do đạo luật đó điểu chỉnh chứ không phải cho một số con người cụ thể, nói cách khác công bằng đối với mọi người trong cộng đồng. 2- “phải bồi thường hoàn toàn”.

Trong lúc ở ta đất đai vẫn hiến định sở hữu toàn dân, do nhà nước nắm giữ - nguyên lý bất di bất dịch của nền kinh tế quản lý tập trung nhằm mục đích hoàn thành kế họach nhà nước, phân biệt với bản chất nền kinh tế thị trường theo đuổi mục đích lợi nhuận. Ở họ nhà nước bị chế tài bảo đảm quyền sở hữu đất đai rất ngặt nghèo thậm chí hậu họa có thể giải tán quốc hội, được hiến định tại điểm (2) “Trong trường hợp một dự luật quốc hữu hóa đất đai nào đó được thông qua, trong vòng 3 ngày, Quốc hội chỉ cần ít nhất 1/3 số phiếu đồng thuận, có quyền đòi nhà Vua phải tạm ngừng ký lệnh ban hành cho tới khi một cuộc bầu cử Quốc hội mới được thực hiện để thông qua dự thảo mới”. Khi tranh chấp xảy ra do quốc hữu hóa, nhà nước phải tuân thủ quy tắc xử sự tại điểm (3)
“Mọi vấn đề liên quan tới tính chất pháp lý của quá trình quốc hữu hóa cũng như trị giá bồi thường, có thể được giải quyết thông qua tòa án. Kiểm tra giá trị bồi thường có thể thông qua 1 đạo luật giao cho tòa án phán quyết” không hề liên quan tới Vua hay cơ quan hành chính, hành pháp, bởi những đối tượng này chính là một bên trong tranh chấp. Ở ta tranh chấp đất đai sở dĩ liên tục xảy ra và ngày càng gia tăng, trước hết do thiếu những chuẩn mực thước đo quy tắc xử sự chế tài trách nhiệm nhà nước lẽ ra phải được hiến định, để thu hồi đất như ở họ không bị phụ thuộc vào động cơ và nhận thức của cơ quan hay người hành xử, lại giao cho nhà nước toàn quyền hành xử; nghĩa là đặt số phận tài sản đất đai do người dân sở hữu (dù sở hữu quyền sử dụng) vào tay nhà nước; nay vẫn được DTHP giữ nguyên tại điều 58, điểm 3: “Nhà nước thu hồi đất… có bồi thường theo quy định của pháp luật trong trường hợp thật cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh hoặc vì lợi ích quốc gia, lợi ích công cộng và các dự án phát triển kinh tế - xã hội”. Luật thu hồi là do nhà nước định, thu hồi có thực sự vì lý do quốc phòng, an ninh, lợi ích quốc gia, lợi ích công cộng và các dự án hay không và vì ở mức độ nào đều do nhà nước quyết định, chứ không phải chủ sở hữu. Quyền sở hữu của người dân lại do nhà nước tự định đoạt như vậy không đúng với khái niệm sở hữu hiểu theo nghĩa phổ quát trên thế giới, chỉ hữu danh vô thực. Một khi nhà nước được trao quyền lực thu hồi đất đai, mà không bị chế tài trách nhiệm bằng những quy phạm bảo đảm đúng nội hàm quyền sở hữu cho người dân, thì tranh chấp đất đai vẫn luôn tiềm ẩn bùng nổ.

Về quyền lao động và an sinh

DTHP ở ta cũng chỉ nêu chung chung, không hề có chuẩn mực thước đo nào chế tài trách nhiệm nhà nước, ở Hiến pháp họ, điều §75 điểm (1) quy định:
“Bảo đảm cho bất kỳ công dân nào có khả năng lao động đều có thể làm việc trang trải đủ cuộc sống tối thiểu”. “Ai không thể tự nuôi sống mình, và không còn nguồn thu nhập nào khác, nhà nước có trách nhiệm trợ cấp đủ, với điều kiện họ phải thực hiện các trách nhiệm do một đạo luật quy định”. Như vậy quyền lao động và an sinh không còn dừng lại ở quyền tự nhiên như ăn uống, thức ngủ, xin cho, yêu ghét, vốn do người dân tự lo lấy dù ở nhà nước, thời đại nào, đưa vào hiến pháp hay không, mà trở thành quyền cơ bản - loại quyền, nhà nước bị chế tài phải bảo đảm theo đúng những chuẩn mực thước đo đã hiến định, không thể làm khác.

Về quyền học tập

Điều §76 hiến pháp nước họ quy định: 
“Tất cả trẻ em ở lứa tuổi đi học, nhà nước phải đảm bảo miễn học phí tại trường công lập. Cha mẹ hoặc người giám hộ phải tự lo cho chúng tới các trường học theo chuẩn công lập, nhưng không có trách nhiệm buộc chúng phải học trường công lập”Nghĩa là Hiến pháp họ vừa chế tài được trách nhiệm nhà nước bảo đảm chắc chắn quyền cơ bản học tập cho bất kỳ trẻ em nào, vừa bảo đảm quyền cha mẹ tự do chọn nơi học tập cho con cái họ nhà nước không được phép can thiệp vì con họ đẻ ra chứ không phải nhà nước đẻ ra.

Về quyền tự do ngôn luận 

Điều §77 của Hiến pháp Đan Mạch quy định: 
“Kiểm duyệt hay sử dụng bất cứ biện pháp nào ngăn cấm đều không bao giờ được phép”. “Ai không bị tòa án cấm đều có quyền thể hiện công khai mọi suy nghĩ của mình dưới dạng ngôn ngữ hình ảnh và chữ viết”Như vậy hạn chế quyền tự do ngôn luận chỉ được thực hiện nếu trực tiếp gây thiệt hại bị khiếu kiện và trong trường hợp đó hoàn toàn do tòa án phán quyết, chứ không phải Vua hay cơ quan lập pháp, hành pháp, thấy đụng tới mình là cấm. Nói cách khác hạn chế quyền tự do ngôn luận cũng tương tự như quyền cầm dụng cụ, gậy gộc, động thủ chân tay; nhà nước không được phép kiểm soát thân thể để xem có gậy gộc hay chân tay hung bạo hay không (kiểm duyệt) và càng không thể cấm khi họ chưa có hành vi gây thiệt hại, và nếu có chăng nữa cũng phải do tòa phán xét.

Về quyền tự do tụ tập, biểu tình, lập hội 

Ở hầu hết các nước trên thế giới, đó là sinh họat thường nhật hiển nhiên giống như quyền ăn ở đi lại làm việc... Về quyền lập hội, Hiến pháp Đan Mạch, điều §78 quy định thước đo chuẩn mực giới hạn quyền này và chế tài trách nhiệm nhà nước rất chặt chẽ,
người dân khó có thể làm sai và nhà nước không thể tự quyền: “(1) Công dân có quyền không cần xin phép trước, thành lập hội đoàn theo những mục đích mà luật pháp không cấm”. “(2) Những hội đoàn sử dụng bạo lực hoặc tìm cách đạt tới tư tưởng khác bằng con đường bạo lực, kích động bạo lực hoặc những biện pháp hình sự tương tự sẽ bị tòa ra án trát giải tán”, tức hội đoàn được coi như con người chỉ bị cấm khi có hành vi phạm pháp chứ không thể cấm đẻ ra nó. “(3) Không hội đoàn nào có thể bị chính phủ giải tán. Có thể tạm thời cấm nhưng ngay lập tức phải đệ đơn ra tòa đòi giải tán”. “(4) Cáo buộc đòi giải tán các hội đoàn chính trị có thể được xét xử tại tòa án tối cao”. “(5) Thủ tục pháp lý giải tán hội đoàn được quyết định bởi một đạo luật”

Cũng chặt chẽ như điều §78, quyền biểu tình được hiến định tại điều §79:
“Công dân có quyền không cần giấy phép cấp trước, tụ tập biểu tình không có vũ khí. Cảnh sát có quyền tham dự các cuộc tụ tập biểu tình đó. Tụ tập biểu tình ngoài trời có thể bị cấm, nếu có khả năng thực tế gây mất an toàn xã hội”Chế tài trách nhiệm nhà nước đối với quyền biểu tình được hiến định tại điều §80: “Các cuộc đụng độ khi biểu tình, nếu không bị tấn công, các lực lượng giữ gìn an ninh được trang bị vũ khí chỉ được quyền can thiệp sau 3 lần đòi giải tán với nhân danh nhà Vua và công lý”.

***

Chế độ nào cũng vậy, dù quân chủ hay dân chủ, thần quyền hay đảng quyền, quyền lực cũng được trao cho bộ máy nhà nước thực thi. Bộ máy đó không phải siêu tự nhiên từ trên trời rơi xuống toàn tâm toàn ý vì dân mà cũng chỉ do một bộ phận từ nhân dân đảm đương, với mục đích mưu sinh, hiếm ai tránh khỏi tham, sân, si, hỷ, nộ, ái, ố đời thường. Hiến pháp vì vậy chỉ có giá trị sử dụng, một khi nó đưa ra được những chuẩn mực thước đo quy tắc xử sự đủ sức chế tài trách nhiệm nhà nước, tức những người được dân trao quyền lực, phải bảo đảm quyền cơ bản cho người dân, bằng không nó chỉ có giá trị trên văn bản!

20 tháng 2, 2013

674. HTC One X: Trích xuất, Biên tập và Repack kernel trong Windows (Anh - Việt)




FREE YOUR ANDROID/ADVANCED GUIDE -- 2011-11-16 13:17:47

boot.img là gì

1 trong số những câu hỏi phổ biến nhất của những người muốn bắt đầu hack/dev ROM Android là làm cách nào để unpack, edit và repack 1 file ảnh boot.img. file ảnh boot.img là 1 file nhỏ (ish) chứa 2 phần chính, kernel (bộ não của hệ thống Android) và ramdisk (1 bộ lõi các chỉ dẫn và các mã nhị phân để bắt đầu quá trình boot và quản lý các khía cạnh cơ bản của hệ thống, như các cổng kết nối, quản lý bộ nhớ và các dịch vụ khởi động). Nếu bạn muốn thay kernel cho ROM của bạn, hoặc nếu bạn muốn tạo các thay đổi cấp thấp cho cách thức ROM của bạn hoạt động (như việc biên tập các thiết lập owmemorykiller để khống chế sao đó bộ nhớ được trống trong hệ thống), thì bạn sẽ cần khả năng biên tập [edit] file boot.img của bạn.

Bước 1

Theo phương pháp này đầu tiên là cài Cygwin cái cho phép bạn dùng 1 số công cụ phát triển GNU [GNU Project] (cơ sở linux truyền thống). Theo hướng dẫn FYA [For Your Amusement - ý nói hướng dẫn trực quan] ở đây để cài Cygwin lên computer của bạn (vì yêu cầu của hướng dẫn này, bạn sẽ cần cài perl package cùng với Cygwin).

673. Ngưng xây dựng cảng Kê Gà


Mịa!!! tiền khắc phục thì thằng nào, con nào chịu nhể :-(

Ngày 18-2, tại cuộc làm việc với Tỉnh ủy, UBND tỉnh Bình Thuận, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chính thức tuyên bố ngưng không xây dựng cảng Kê Gà tại xã Tân Thành, huyện Hàm Thuận Nam, Bình Thuận. Như vậy, sau gần năm năm với bốn lần tuyên bố khởi công rồi dừng lại, dự án cảng Kê Gà (do Tập đoàn Than Khoáng sản Việt Nam - Vinacomin làm chủ đầu tư) đã chính thức bị ngưng.

Một trong những nguyên nhân khiến dự án không thể triển khai là Vinacomin đang nợ đầm đìa (khoảng 71.000 tỉ đồng), trong khi tổng vốn đầu tư dự án này lên đến 20.000 tỉ đồng. Về mặt kỹ thuật, đây là vùng biển hiểm trở khó có thể xây dựng cảng nước sâu. Cuối thế kỷ XIX, người Pháp đã xây dựng hải đăng tại khu vực này nhằm giúp tàu bè kịp đổi hướng tránh đá ngầm nguy hiểm. Theo tính toán, nếu thực hiện dự án, Vinacomin phải bỏ ra 4.000 tỉ đồng để xây đê chắn sóng dài 3 km hướng ra biển, cách ngọn hải đăng Kê Gà khoảng 2,3 km.


Vì dự án cảng Kê Gà, hàng chục biệt thự, resort đã bị bỏ hoang suốt năm năm qua. Ảnh: PN

Có chứng kiến hàng chục resort, biệt thự tiền tỉ trên con đường ven biển dẫn đến ngọn hải đăng Kê Gà bị bỏ hoang mới thấy sự lãng phí khủng khiếp mà dự án cảng Kê Gà để lại. Ông Nguyễn Đức Hiếu, chủ resort Thế Giới Xanh, cho biết rất phấn khởi khi nghe tuyên bố của Thủ tướng. Theo ông Hiếu, resort của ông được đầu tư hàng ngàn cây vàng, vừa khai trương đón khách thì năm 2007 phải dừng vô thời hạn. “Do resort bị ngưng hoạt động, làm ăn thất bại nên tôi đổ bệnh, hiện vẫn ngồi xe lăn. Bây giờ tôi phải kêu ai để được bồi thường nhằm sửa chữa lại biệt thự, hồ bơi gần năm năm qua đã sập đổ hết?” - ông Hiếu đặt vấn đề.

Trong khi đó, ông Vũ Chí Công, chủ resort Đức Hạnh, cho biết sẽ tiếp tục đầu tư dự án còn dang dở của mình. Nhưng trước tiên, UBND tỉnh Bình Thuận cần sớm hủy bỏ các quyết định thu hồi đất trước đây. “Gần năm năm qua, tôi gõ cửa khắp nơi để khiếu nại về dự án cảng Kê Gà vì hoàn toàn không khả thi về mặt kỹ thuật, thiếu tính toán khiến các doanh nghiệp lao đao. Bây giờ tôi chỉ mong được tạo điều kiện thuận lợi để tiếp tục đầu tư” - ông Công bày tỏ.

Được biết tại buổi làm việc ngày 18-2, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã giao chủ đầu tư cùng các bộ, ngành liên quan phối hợp với UBND tỉnh Bình Thuận giải quyết thiệt hại cho 12 nhà đầu tư du lịch bị thu hồi đất làm dự án cảng Kê Gà.

PHƯƠNG NAM

19 tháng 2, 2013

672. Trương Duy Nhất: Thủ tướng viết chưa sạch lỗi chính tả


Y tá viết sai chính tả là chuyện thường -- cái nhà anh only 1 thật nhìu chiện!!!

Phát hiện thú vị của Mít Tờ Đỗ (Đỗ Hùng): Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng viết sai chính tả.

Ghi trong sổ lưu niệm sau khi thị sát đoàn không quân Yên Thế (trung đoàn 923, quân chủng phòng không- không quân) mới đây, Thủ tướng Dũng viết sai tùm lum: chữ “bảo vệ” viết thành “bão vệ”, chữ “của đảng” thành “cũa đãng”, “Thủ tướng” thành “Thũ tướng”, “chính phủ” thành “chính phũ”.

Rồi những lỗi viết hoa tùy tiện vô lối như “Trung Đoàn”, “Nhà Nước”, "Thủ Tướng", "Tổ Quốc", "Anh hùng"…

Trong khi cái chữ đệm “Tấn” ở dòng họ tên của ông lại không biết viết hoa.

Ngay cái dấu chấm câu cũng đặt không đúng chỗ.


Một đoạn vài câu ngắn tẹo mà sai be bét thua… đứa học trò cấp 1!

Đây không phải là những lỗi sơ ý và cũng không phải lần đầu. Theo Mít Tờ Đỗ, anh theo dõi lâu rồi và thấy ông Dũng rất… chuộng dấu ngã (~).

Trong một bì thư gửi ông Tư Kiên (Phan Trung Kiên), đồng đội đồng thời là ân nhân cứu mạng từ thời chiến tranh, Thủ tướng Dũng cũng viết sai chữ “gửi” thành “gữi”, và một vài lỗi ngớ ngẩn khác (nguồn: facebook Mít Tờ Đỗ).


Người Nam nhiều nơi hay mắc lỗi này, không phân biệt được dấu hỏi (?) với dấu ngã (~), cũng như người Bắc nhiều nơi không phân biệt được chữ n với l, ch với tr…

Biết vậy. Nhưng đã ngồi tới cái ghế Thủ tướng, việc viết chưa sạch lỗi chính tả sơ đẳng như thế là hết sức phản cảm và tệ hại.

Tôi nghĩ, Thủ tướng nên chịu khó dành chút ít thời gian đi học lại. Văn phòng chính phủ nên mở lớp bổ túc kèm dạy lại cho Thủ tướng khắc phục những lỗi chính tả rất đỗi sơ đẳng vỡ lòng này.

Việc tưởng nhỏ nhưng không nhỏ. Thủ tướng gì mà viết mấy dòng cũng chưa sạch lỗi chính tả, sai tùm lum, sai be bét thua cả đứa học trò cấp 1.

Mấy việc lớn tầm chính sách vĩ mô thì các Phó thủ, bộ ngành hay các bộ phận chuyên gia, trợ lý, thư ký chi đó có thể làm giúp cũng chẳng ai biết. Nhưng những việc thế này thì không thể để ai cầm tay viết hộ được.

(Nguồn ảnh từ báo Tiền Phong và Vnexpress)

17 tháng 2, 2013

671. Nguyễn Thị Từ Huy: Góp ý và ký Kiến nghị sửa đổi Hiến pháp 1992 có vô ích không?



Hai ngày sau khi gửi cho Quốc hội văn bản “Góp ý cho dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992” (đã được công bố trên trang Bauxite), tôi đã ký Kiến nghị sửa đổi Hiến pháp 1992 do 72 trí thức Việt Nam khởi xướng.

Trong văn bản góp ý của mình, tôi phân tích một số điểm để chứng minh rằng Quốc hội và Ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp đang trên đường đi tới việc hợp hiến hóa một văn bản không phải là Hiến pháp đúng nghĩa, một văn bản, thay vì thực hiện mục đích bảo vệ quyền con người thì lại trở thành một công cụ hỗ trợ cho những người nắm giữ quyền lực vi phạm quyền con người. Do đó bản Dự Thảo của Quốc hội tạo cơ sở để đẩy cả cộng đồng vào tình trạng không có Hiến pháp, đẩy cả xã hội vào tình trạng hỗn loạn, bất công, vô nhân đạo, đẩy an ninh quốc gia vào tình trạng nguy hiểm…

Các phân tích của tôi dựa trên các căn cứ xác thực, đã được gửi đến Văn phòng Quốc hội, theo yêu cầu, đề nghị của Quốc hội.
Cũng như bao người khác, tôi phải đối diện với một thực tế mà không ai phủ nhận được, kể cả Quốc hội và Nhà nước, đó là: ở Việt Nam, các kiến nghị, các ý kiến của người dân xưa nay hầu như không có giá trị đối với bộ phận lãnh đạo có quyền quyết định các chính sách quốc gia, hầu như không được tham khảo và không được ghi nhận. Thực tế là tôi đã trình bày các phân tích của mình trong buổi hội thảo lấy ý kiến do Hội liên hiệp Phụ nữ Việt Nam tổ chức tại thành phố HCM ngày 1/2/2013. Trước khi hội thảo bắt đầu thì những người được mời đến để góp ý đã được chỉ đạo và được quán triệt rằng chủ nghĩa xã hội và quyền lãnh đạo của đảng là những hiện thực bất khả xâm phạm. Tuy có chỉ đạo như thế, tôi vẫn nói lên ý kiến của mình, nói lên những phân tích của một người làm khoa học, dựa trên các chứng cứ khoa học và thực tiễn, không cảm tính và không thiên vị cá nhân. Và tôi thấy trong hội trường hôm đó không ít người đã bộc lộ sự đồng tình với tôi, bằng những cái gật đầu kín đáo, hoặc bằng những phát biểu rõ ràng rằng Quốc hội phải xem xét tất cả các ý kiến, kể cả ý kiến của những người có các quan điểm rất đa dạng. Những người điều hành hội thảo, với thái độ tôn trọng, đã đề nghị tôi viết thành văn bản và gửi cho Văn phòng Quốc hội. Dĩ nhiên, khi kết luận, ban tổ chức buổi hội thảo đã nói rõ rằng, trong tình hình hiện nay, ý kiến của tôi rất khó được chấp nhận.

Vậy, tại sao tôi vẫn soạn các ý kiến thành văn bản, gửi đến Quốc hội và công bố rộng rãi? Một số người, bằng kinh nghiệm của họ, có lý khi cho rằng việc lấy ý kiến chỉ là một «màn kịch lừa bịp», một trò «dụ trẻ con ra đường». Bản thân tôi cũng có thể cung cấp một bằng cớ để chứng minh rằng họ có lý: kể cả khi tôi đã công khai trình bày ý kiến trong hội thảo do Chính phủ tổ chức thì các ý kiến của tôi cũng không thể (hay chưa thể) được công khai đăng tải trên báo chí của Nhà nước. Bản thân tôi, và nhiều người khác, có đầy đủ bằng chứng để nói rằng quyền tự do ngôn luận được ghi trong Hiến pháp 1992 đã không được thực thi trên thực tế, và những cáo buộc của quốc tế về sự vi phạm nhân quyền ở Việt Nam là hoàn toàn có cơ sở.

Dù thế thì tôi cho rằng những người tham gia góp ý, tham gia soạn bản Kiến nghị hay ký Kiến nghị, không phải là trẻ con. Và nếu họ ra đường thì không phải vì họ bị dụ ra đường, mà là họ chủ động ra đường. Họ chủ động với tất cả những gì họ có: sự hiểu biết, trách nhiệm, lương tâm và ý thức công dân. Dĩ nhiên, những thứ đó có thể không đủ để tạo thành khiên giáp bảo vệ họ khỏi sự tấn công của thứ bạo lực không cần đến lý lẽ và công lý (thứ bạo lực mà bản Dự thảo của Quốc hội đang góp phần làm cho trở nên hợp hiến). Họ cũng hiểu điều đó và chấp nhận điều đó nếu nó xảy ra. Chính tôi cũng phải hiểu rằng, một bài viết như bài viết này, dù với tất cả những thành ý được trình bày rõ ràng, thì một ngày nào đó rất có thể sẽ trở thành bằng chứng để người ta buộc cho tác giả của nó cái tội tuyên truyền chống phá Nhà nước. Với một bản Hiến pháp như Dự thảo của Quốc hội đang hướng tới, thì Nhà nước có thể buộc cho người dân tội gì cũng được.

670. Hoàng Xuân Phú: Chỗ đứng của Nhân dân trong Hiến pháp


Hội chợ Leipzig trở thành hội chợ hàng mẫu đầu tiên trên Thế giới vào năm 1895. Đối với Cộng hòa Dân chủ Đức (CHDC Đức, tức Đông Đức xã hội chủ nghĩa, 1949 – 1990), Hội chợ Leipzig là một trong những nơi giao tiếp quốc tế quan trọng nhất. Chính quyền Đông Đức coi hội chợ này là nơi trưng bày thành quả kinh tế và chính trị của CHDC Đức. Nhân dân Đông Đức tận dụng hội chợ này để tiếp xúc với kỹ thuật và văn hóa của các nước tư bản phát triển. Hàng năm, khoảng 600.000 người đổ về hai kỳ hội chợ, được tổ chức vào tháng ba và tháng chín. Trong hơn mười năm sống ở Leipzig, tôi đã từng hòa mình vào dòng người ấy, thăm khoảng 20 kỳ hội chợ, mỗi kỳ dành ra khoảng 3 ngày, và đã học được bao điều mới lạ, trong đó có nhiều kiến thức về công nghệ.

Tại hội chợ hàng mẫu, người ta không bán hàng, mà chỉ trưng bày hàng mẫu, để các doanh nhân xem xét, trao đổi và ký kết hợp đồng. Các nhà trưng bày thường phân phát tài liệu quảng cáo, được in rất đẹp. Người đi xem, nhất là cánh trẻ, thấy đâu đông cũng xếp hàng, mọi người lấy cái gì thì mình cũng vơ cái đó. Nhiều khi đến tối mới có thời gian để đọc, mới biết thành quả kiếm được trong ngày là gì. Và tất nhiên là phần lớn số tài liệu xa lạ đó được bàn giao cho thùng rác.
Vào kỳ Hội chợ Leipzig đầu năm 1987, một công ty của Mỹ phân phát bản sao của một bức tranh màu. Mọi người sà vào nhặt, tôi cũng ôm luôn một tập. Về đến nhà mới giở bức tranh ra ngắm, thấy vẽ nhiều người ăn mặc kiểu quý tộc. Chú thích của bức tranh viết là: “The Signing of the Constitution” by Howard Chandler Christy 1787 (Bức tranh “Lễ ký Hiến pháp” của họa sĩ Howard Chandler Christy 1787), dưới cùng in đậm 1787 ~ 1987 (xem Ảnh 1). Hóa ra, bức quảng cáo đó được in nhân dịp kỷ niệm 200 năm Hiến pháp Hợp chúng quốc Hoa Kỳ.

Ảnh 1: Mặt trước của tờ quảng cáo in bức tranh “Lễ ký Hiến pháp” của H. C. Christy
Lật mặt sau bức quảng cáo, thì thấy phần gốc của Hiến pháp Mỹ và 10 Điều bổ sung đầu tiên, được gọi chung là “Tuyên ngôn Nhân quyền Hoa kỳ” – “United States Bill of Rights (xem Ảnh 2 – Nơi được đánh dấu bằng bút màu là những chỗ mà tôi thấy đáng lưu ý khi đọc vào năm 1987).

Ảnh 2: Mặt sau của tờ quảng cáo in Hiến pháp Mỹ (bản dịch tiếng Đức)
Sau một ngày ròng rã lang thang ở hội chợ, tôi bâng quơ đọc trong mỏi mệt. Nhưng càng đọc thì càng trở nên phấn chấn. Vốn được hệ thống giáo dục và tuyên truyền trao cho một bức tranh màu tối về chính thể Mỹ, tôi bất ngờ nhận ra một thế giới mới lạ trong Hiến pháp Mỹ, và phát hiện ra những tinh hoa của khoa học và nghệ thuật quản lý nhà nước được tích tụ trong đó. Dù không biết hiệu quả thực tế ra sao, dù biết rằng còn tồn tại những điểm vẫn được tranh luận (ví dụ như quyền mang giữ vũ khí của công dân, quy định tại Điều bổ sung sửa đổi II), tôi vẫn rất trân trọng bản hiến pháp ấy, vì nó đã dạy cho tôi nhiều điều bổ ích. Và hôm nay, chép ra đây một số cảm nhận của 26 năm về trước, để bạn hữu gần xa cùng tham khảo.
Lời nói đầu súc tích
Được soạn thảo và ký kết trong năm 1787, có hiệu lực từ năm 1789, Hiến pháp Mỹ bắt đầu bằng câu:
Chúng tôiNhân dân Hợp chúng quốc Hoa Kỳ, với mục đích xây dựng một Liên bang hoàn hảo hơn nữa, thiết lập Công lý, đảm bảo sự Thanh bình trong nước, chăm lo Quốc phòng, lo liệu Phúc lợi chung, giữ vững Phúc lành của Tự do cho chính mình và cho Hậu thế, quyết định xây dựng Hiến pháp này cho Hợp chúng quốc Hoa Kỳ”.
Lời nói đầu cô đọng này truyền tải nhiều thông điệp. Trước hết, chủ thể của Hiến pháp này là “Nhân dân”, đã tập hợp thành một khối thống nhất là “Chúng tôi”, những người chủ của Liên bang mang tên Hợp chúng quốc Hoa Kỳ, và họ đã “xây dựng Hiến pháp này”. Mục đích hướng tới là thiết lập và bảo vệ những giá trị chung, bao gồm “Công lý” (Justice),“Thanh bình” (Tranquility)“Quốc phòng” (common defense)“Phúc lợi chung” (general Welfare) và “Phúc lành của Tự do” (the Blessings of Liberty), không chỉ riêng cho thế hệ người Mỹ đang sống, mà còn cho cả “Hậu thế”, tức là các thế hệ mai sau của họ (our Posterity).
Tôi không trích từ văn bản tiếng Việt đăng trên trang chủ của Đại sứ quán Mỹ tại Việt Nam, mà đưa ra lời dịch khác, nhằm thể hiện sát hơn cảm nhận của mình về Hiến pháp Mỹ. Một ví dụ cho sự khác nhau là cách dịch cụm từ “secure the Blessings of Liberty”. Trên mạng internet có nhiều người hỏi cụm từ này có nghĩa là gì (giải nghĩa trong nội bộ tiếng Anh), điều đó chứng tỏ nó không phải là hiển nhiên, dễ hiểu. Bản tiếng Việt của ĐSQ Mỹ dịch cụm từ ấy thành “giữ vững nền tự do”, tức là bỏ qua danh từ “Blessing”Trong Từ điển Anh-Việt của Viện Ngôn ngữ học (thuộc Ủy ban Khoa học xã hội Việt Nam, do Nhà xuất bản Khoa học xã hội in tại Hà Nội vào năm 1975), danh từ “Blessing” có hai nghĩa gần nhất với nội dung đang đề cập là “phúc lành” và “hạnh phúc, điều sung sướng”Bản dịch sang tiếng Đức của ĐSQ Mỹ tại CHLB Đức chọn nghĩa “hạnh phúc” (“das Glück der Freiheit”, tức là “hạnh phúc của tự do”). Còn cá nhân tôi thì muốn chọn nghĩa “phúc lành”, và dịch cả cụm từ thành “Phúc lành của Tự do”. Bởi tôi phỏng đoán, rằng có thể các tác giả muốn dùng “the Blessings of Liberty” để chỉ cái Tự do được Tạo hóa ban phúc cho Loài người, nhằm nhấn mạnh: Quyền Tự do ấy cũng tồn tại đương nhiên như Loài người, chứ không phải là kết quả ban phát của hiến pháp, hay của bất kỳ chính phủ hoặc đảng phái nào cả.
Lời nói đầu của Hiến pháp Mỹ chỉ vẻn vẹn 52 từ (tiếng Anh), tức là chỉ dài bằng khoảng 1/33 so với Lời nói đầu của Hiến pháp Việt Nam 1980 và bằng khoảng 1/10 so với Lời nói đầu của Hiến pháp Việt Nam 1992. Nhưng nó đã gói gọn tất cả những ý quan trọng nhất. Có lẽ, sự cô đọng, súc tích đó đã góp phần làm cho Hiến pháp Mỹ trường tồn suốt hơn 220 năm nay, trong khi nhiều hiến pháp khác đoản mệnh.
Hiến pháp là để tổ chức và kiểm soát quyền lực Nhà nước

15 tháng 2, 2013

669. Võ Văn Tạo: LỜI NÓI GÓI ... BUỒN (trọng lú)


Em có ý kiến

Tối mùng 5 Tết Quý Tỵ (14-2-2013), VTV1 đưa tin Tổng Bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng thăm huyện Thạch Thất (Hà Nội). Bản tin phát lại đoạn ông Trọng phát biểu trong cuộc tiếp xúc sáng cùng ngày với lãnh đạo và cán bộ Thạch Thất.

Nhắc lại chuyến thăm mới đây tại một số nước châu Âu, và đặc biệt là Vatican, ông Trọng cho rằng đây là một thành tích quan trọng trong đối ngoại. Ông lưu ý, đây là lần đầu tiên Vatican mời Tổng bí thư ĐCSVN thăm Vatican, và dương dương tự đắc: “mình phải như thế nào người ta mới mời chứ”(!).

Trời đất! Lúc đầu, khi nghe ông đề cập chuyến đi, tôi cứ hy vọng ông sẽ nói được điều gì đó, đại loại: “qua chuyến đi này, tôi cùng phái đoàn ta đã hiểu thêm về các nước châu Âu, học hỏi được một số kinh nghiệm quý giá trong phát triển kinh tế xã hội, để có thể đưa Việt Nam sớm rút ngắn khoảng cách so với các quốc gia văn minh và cường thịnh…”. Hoặc: “giữa ta và Vatican đã thêm hiểu biết lẫn nhau, tạo điều kiện quan hệ Việt Nam – Vatican có được bước đột phá…”.

***

Lại nhớ chuyến thăm Việt Nam năm 2000 của Tổng thống Hoa Kỳ Bill Clinton, hồi ông Lê Khả Phiêu làm Tổng Bí thư. Trong tiếp xúc tại Hà Nội, một cách thiện chí và tế nhị, Bill Clinton nói: “Chúng ta không thể thay đổi được quá khứ. Điều mà chúng ta có thể thay đổi là tương lai”. Trích câu Kiều “sen tàn, cúc lại nở hoa”, Bill Clinton nói “băng giá quá khứ bắt đầu tan và những phác thảo về một tương lai ấm áp chung bắt đầu hình thành. Chúng ta hãy cùng nhau tận hưởng mùa xuân mới”.

Trong khi đó, vô duyên đến thô lỗ, ông Phiêu lên giọng “giáo huấn” cho Tổng thống Hoa Kỳ về chủ nghĩa xã hội, khoét cho chảy máu vết thương vừa liền da non của cuộc chiến đã qua: “Tôi đồng ý với Ngài là chúng ta không quên quá khứ, không làm lại được quá khứ. Vấn đề quan trọng là hiểu cho đúng thực chất cái quá khứ ấy. Cụ thể là hiểu cho đúng thực chất cuộc kháng chiến chống xâm lược mà chúng tôi đã phải tiến hành… Việt Nam có đem quân đi đánh Hoa Kỳ đâu mà Hoa Kỳ lại đem quân sang đánh Việt Nam? Cuộc kháng chiến chống xâm lược của chúng tôi là giành độc lập dân tộc, thống nhất tổ quốc và đưa đất nước đi lên chủ nghĩa xã hội. Cho nên đối với chúng tôi, quá khứ không phải trang sử đen tối, đau buồn và bất hạnh”.

Sau này, trong cuốn hồi ký My Life, Bill Clinton viết: “Lê Khả Phiêu cố gắng sử dụng hành động phản đối chiến tranh Việt Nam của tôi để cáo buộc những gì Mỹ đã làm là hành vi đế quốc. Tôi đã rất giận dữ, nhất là khi ông ta nói vậy trước sự có mặt của Đại sứ Pete Peterson, một người đã từng là tù binh chiến tranh. Tôi nói với nhà lãnh đạo Việt Nam rằng khi tôi không tán thành các chính sách đối với Việt Nam, những người theo đuổi nó cũng không phải là đế quốc hay thực dân, mà là những người tốt chiến đấu chống cộng sản. Tôi chỉ Pete và nói: “ông đại sứ không ngồi sáu năm rưỡi trong nhà tù “Hà Nội Hilton” vì muốn thực dân hóa Việt Nam”.

***

Người ta nói: "Lời vua phán ra phải là khuôn vàng thước ngọc", hoặc "Lời nói gói vàng", nhưng với tầm tư duy ấy của các Tổng Bí thư ĐCSVN, chắc không khó để mọi người lượng định, bao giờ Việt Nam mới cường thịnh, văn minh?

8 tháng 2, 2013

668. HTC One X: LCD Density là gì

Liên quan: HTC One X - cơ bản cho newbie

ROM ViperX_3.3.5 có 1 tweak mới là LCD Density: Settings > Venom Tweaks > Misc > LCD density > ... :-)

OffWorld [OP] (Minnesota, USA) -- 02-27-2011, 03:13 AM

Có 1 lý do thú vị để root thiết bị Android của bạn là để thay đổi thiết lập LCD Density [mật độ LCD]. Nếu bạn mới dùng Android thì có lẽ bạn không hiểu LCD Density nghĩa là gì. OK, nói cho nhanh, nó tương tự việc thay đổi độ phân giải màn hình trên PC - nhưng không hoàn toàn giống.

Đầu tiên việc thiết lập con số dường như khác thường. Trên PC của bạn, khi bạn tăng con số độ phân giải màn hình thì text, icon, và ứng dụng... tất cả trở nên trông nhỏ hơn. Tuy nhiên, trên Android khi bạn tăng thiết lập density thì mọi thứ sẽ trông to hơn. Chờ chút, cái gì đang diễn ra ở đây vậy?!

Trước hết bạn cần hiểu là Android User Interface [UI - giao diện người dùng Android] sử dụng cái gọi là 1 "display independent pixel - điểm ảnh độc lập hiển thị" hay “dip” (đúng là khó hiểu vì các thiết lập density là "dots per inch - số điểm trên mỗi inch" hay “dpi” cái được coi là giống như “ppi - pixels per inch - số điểm ảnh trên mỗi inch, mà có thể in ra được”, thế đấy).

Thiết lập LCD Density mặc định trên Android là 160 dpi. Liên quan đến OS thì 1 dip @ 160 dpi = 1 screen pixel [tại thiết lập LCD Density là 160 dpi, 1 dip tương đương với 1 điểm ảnh của màn hình]. Điều này không thực sự đúng, nhưng bạn sẽ phải bắt đầu ở chỗ nào đó. Theo tôi, nhẽ ra tốt hơn nhiều nếu họ chọn 100 dpi bởi vì sau đó nó sẽ là 1 hình dung theo tỉ lệ [scale] % dễ dàng, nhưng họ đã không làm nên chúng ta bị mắc kẹt với công thức này:

dip * (dpi/160) = scale

Nào, giả sử tôi thay density màn hình tablet của tôi là 120 dpi. Tôi vừa thu nhỏ các thành tố UI của tôi (icons, dock, widgets,...) đi 75% [120/160=0.75] -- mọi thứ trông nhỏ hơn! Nếu tôi đặt density là 240 dpi nghĩa là tôi tăng mọi thứ lên 1.5 lần [240/160=1.5] -- mọi thứ trông to hơn!

Nếu bạn làm cái gì đó như thiết kế web cho thiết bị di động thì ban đầu có thể bực mình khi bạn có 1 cái phone màn hình QVGA (240×320) mà cứ muốn bề rộng của ảnh rộng 320 pixel. OK, các thiết bị Android màn hình QVGA thông thường sẽ có 1 thiết lập density 120 dpi để có thể sử dụng nên:

320 dip * .75 = 240 screen pixels

Ở chiều hướng ngược lại bạn có màn hình high-density [mật độ cao] mà xếp nhiều hơn rất nhiều điểm ảnh trên mỗi inch [ppi]. Không phải là 1 thiết bị Android, nhưng có lẽ bạn đã nghe đến hiển thị "retina" của iPhone 4? Mật độ của nó là 326 dpi. Độ phân giải màn hình là 960×640, nhưng tại mật độ đó thì mọi thứ được dùng cho màn hình iPhone 3GS (480×320 @ 163 dpi) sẽ được phóng lên 2 lần. Để tận dụng lợi thế này và không lo bị mờ, khi xử lý hình của 1 ứng dụng hoặc web site có thể thay thế bằng các tấm hình có độ phân giải cao gấp đôi bình thường chúng sẽ trông mịn và nét.

Tại sao nói đến hiển thị "retina" của iPhone? OK, Android 2.2 "Froyo" đã ra với sự hỗ trợ cho những gì Google gọi là "xhdpi" (eXtra High DPI) 320 dpi và cao hơn, Android 2.3 "Gingerbread" đã bao gồm hỗ trợ cho "xlarge" (eXtra Large) hiển thị 7" và lớn hơn. Ngoài ra, 1 số nhà sản xuất màn hình đang chế tạo các màn hình thậm chí mật độ còn cao hơn "retina" -- năm 2008, Casio đã chế tạo 1 màn hình 2" gần 550 dpi (không biết đưa vào thiết bị nào) và năm trước 1 công ty liên doanh đã giới thiệu màn hình 4.8” 458 dpi (đấy là độ phân giải full HD!) - thế nên cuối cùng thì độ phân giải cao cũng sẽ đến với Android [đến lâu roài! --- HTC One X nè :-)].

Giờ bạn đã hiểu chưa!

4 tháng 2, 2013

667. Phe đồng chí X suy yếu? (ba bá tranh hùng)

“Nhóm lợi ích” suy yếu trong cơ cấu nhân sự phòng chống tham nhũng


Sáng 4/2/2013, TBT Nguyễn Phú Trọng đã chủ trì phiên họp đầu tiên Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng. Sau phần khai mạc, ông Tô Huy Rứa đã công bố Quyết định số 162-QĐ/TW ngày 1-2 của Bộ Chính trị ĐCSVN về thành phần Ban Chỉ đạo Trung ương phòng chống tham nhũng. Nhìn vào thành phần và quan sát một số động thái diễn ra thì thấy sự suy yếu bước đầu của “Nhóm lợi ích”.


Theo QĐ 162, Ban này được đặt trực thuộc trực tiếp Bộ Chính trị ĐCSVN, gồm 16 thành viên sau:

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng làm Trưởng ban.

5 Phó Trưởng ban gồm:

Lê Hồng Anh, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư;

Ngô Văn Dụ, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương;

Nguyễn Xuân Phúc, Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Thủ tướng Chính phủ;

Uông Chu Lưu, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Chủ tịch Quốc hội;
Nguyễn Bá Thanh, Ủy viên Trung ương Đảng, Trưởng Ban Nội chính Trung ương (Phó thường trực, làm việc và báo cáo trự tiếp TBT)

Các ủy viên Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng gồm:

- Tô Huy Rứa, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Tổ chức Trung ương;

Đinh Thế Huynh, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương;

Trần Đại Quang, Ủy viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng Bộ Công an;

Ngô Xuân Lịch, Bí thư Trung ương Đảng, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam;

Trương Hòa Bình, Bí thư Trung ương Đảng, Chánh án Tòa án nhân dân tối cao;

Nguyễn Hòa Bình, Ủy viên Trung ương Đảng, Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân tối cao;

Huỳnh Phong Tranh, Ủy viên Trung ương Đảng, Tổng Thanh tra Chính phủ;

Đinh Tiến Dũng, Ủy viên Trung ương Đảng, Tổng Kiểm toán Nhà nước;

Vũ Trọng Kim, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Chủ tịch kiêm Tổng thư ký Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam;

Nguyễn Văn Hiện, Ủy viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội, Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của Quốc hội.

Trước đó, vượt qua những bùng nhùng và vật cản cố tình giăng ra, hai trụ cột tin cẩn và thuộc loại “cứng” đã được điều về bọc lót cho ông Thanh, đó là các ông Phan Đình Trạc (Bí thư Nghệ An) và Nguyễn Doãn Khánh (Bí thư Phú Thọ). Theo nguồn tin bên trong, hai ông này đã bỏ phiếu xử lý đồng chí X trong Hội nghị TW6 vừa qua.

Trong một nỗ lực nhằm làm “trong sạch địa bàn”, Nguyễn Đình Phách, tức Phách “chột”, Ủy viên Trung ương đảng CSVN, Phó ban Kiểm tra Trung ương, kiêm Chánh văn phòng Ban Chỉ đạo Trung ương phòng chống tham nhũng, nguyên Chủ tịch UBND tỉnh Hưng Yên, nguyên Bí thư tỉnh ủy Hưng Yên, đã nhận được quyết định trái ý muốn là đi làm Bí thư Thái Nguyên. Ông Phách được coi là tay trợ thủ đắc lực giúp con gái đồng chí X có được dự án Ecopark tại Văn Giang đầy tai tiếng. Dư luận đồn rằng đây chính là đặc tình đồng chí X cài trong cơ quan Kiểm tra Đảng và cơ quan chống tham nhũng. Đồng chí Phách còn được biết đến bởi lá phiếu chống xử lý đồng chí X tại Hội nghị TW6.

Một dấu hiệu bất bình thường nữa là sự vắng mặt của Đại tướng, Bộ trưởng QP Phùng Quang Thanh trong cơ cấu một cơ quan tối quan trọng như trên. Dự luận đang gắn sự vắng mặt này với việc Đại tướng ra mặt ủng hộ đồng chí X trong thời gian qua, cũng như đích thân bỏ một phiếu cứu đồng chí X tại Hội nghị TW6.

Tất nhiên, trong Ban vẫn còn có một số cá nhân trước đây đã ủng hộ đồng chí X. Nay, số này sẵn sàng hoặc đã trở cờ, hoặc nếu không thì rơi vào thế thiểu số bị cô lập.

Không biết có phải đã có thông tin bên trong “dích” ra hay không, nhưng vài tuần qua, một số bố già cỡ bự đã bắt đầu co vòi, rút vốn trong nỗ lực nhằm sẵn sàng rút chạy nếu ông Thanh dám chơi mạnh tay như ông tuyên bố. Mặc dù đã có nỗ lực phản pháo vài tuần qua nhưng những bê bối, tiêu cực nghiêm trọng mà Thanh tra CP (dưới sự chỉ đạo của đồng chí X) từng vạch ra tại Đà Nẵng được coi là có liên quan tới ông Nguyễn Bá Thanh thì nay đã bị Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng gạt ra ngoài chương trình công tác. Điều này đồng nghĩa với việc bố bảo thì các cơ quan bên dưới cũng không dám tiếp tục chõ mũi vào chuyện này. Có tin thêm là, giữa những cáo buộc như vậy, ông Thanh vẫn được ưu ái “đề cử” người kế nhiệm làm Bí thư Đà Nẵng. Đây cũng có thể coi là sự suy yếu thêm của đồng chí X, đồng thời là thắng lợi chính trị bước đầu ông Trưởng ban Nội chính nhằm dọn đường cho ông này vào Bộ Chính trị tới đây.

1 tháng 2, 2013

666. Minh Diện: CÁI CỌC TRONG CHIẾC XE BÓNG LỘN (chiện về Vũ Xuân Trường & Vũ Hải Triều thái lọ?)


Tòa sơ thẩm tuyên bản án tử hình.


Vụ án đường dây ma túy Vũ Xuân Trường (nguyên đại úy, lực lượng cảnh sát đặc nhiệm chống ma túy phòng 5, C14 nay là C45 - bộ Công an) -- Siêng Phênh được phát hiện năm 1996 và đã từng gây chấn động dư luận cả nước với 34 đối tượng tham gia mua bán, vận chuyển hơn 400kg heroin

Bây giờ hắn ngồi đó, trên chiếc ghế băng, giữa hai chiến sỹ công an mang quân hàm thượng sĩ. Thật trớ trêu, mấy tháng trước hai người này so với hắn chỉ là lính lác! Hắn từng đeo lon đại úy chứ đâu phải tầm thường? Một đại úy vai vế chứ không phải đại úy bình thường.

Nhưng giờ hắn là một tử tội. Khuôn mặt no nê, vênh váo trước kia, giờ tóp lại, dài ngoẵng ra, miệng vêu vao, cặp mắt thâm quầng.

Hắn nhìn xuống hai cổ tay bị còng, rồi ngẩng lên nhìn ra khoảng sáng cửa sổ. Ngoài kia là tự do, là hơi thở cuộc sống, là những gì thuộc về quá khứ của hắn. Hắn tự hỏi liệu mình có hy vọng quay về cái quá khứ huy hoàng? Ngôi nhà khang trang, chiếc xe sang trọng, nghênh ngang, vênh váo trong bộ sắc phục công an kinh tế có quyền hạch sách kết tội người khác, có thể đi bất cứ đâu, ăn uống bất cứ thứ cao lương mỹ vị gì mình muốn, lên giường với những cô gái chân dài nuột nà!

Không, dù giàu óc tưởng tượng hắn cũng không dám mơ tới điều đó. Chỉ vài lạng ma túy đã lãnh án tử hình, hắn ôm trong người mấy kg Heroin thoát chết sao được. Nhưng hắn vẫn nuôi hy vọng tòa phúc thẩm sẽ được giảm xuống chung thân.

Hắn lại ngẩng mặt nhìn ra cửa sổ. Ngoài kia, không xa lắm hắn có một người anh em đồng hương, đó niềm hy vọng của hắn!

Vũ Xuân nuốt nước bọt, cố nhớ lại những gì vừa xảy ra trong phiên tòa.

Luật sư hỏi hắn:

- Nhờ ai anh được chuyển công tác từ một huyện biên giới về Hà Nội?       

- Thưa, nhờ đại tá Vũ Hải!

- Anh có thể nói rõ hơn được không?

- Dạ! Vũ Hải đã viết thư giới thiệu tôi với người phụ trách cơ quan  C., đề nghị nhận tôi. Nhờ lá thư đó tôi đã chuyển từ Tây Trang về Hà Nội.

- Nhờ đâu mà anh đi chung xe với một lãnh đạo và lợi dụng chiếc xe đó chở ba bánh Heroin từ  biên giới về Hà Nội?

- Dạ thưa, nhờ Vũ Hải!

-  Vũ Hải quan hệ với anh tế nào?

- Dạ thưa chúng tôi là anh em đồng hương!

- Vũ Hải giúp anh, anh có giúp gì Vũ Hải không?

- Dạ có qua lại!

- Cụ thể qua lại thế nào?

- Dạ! Khi Vũ Hải làm nhà tôi cho anh mượn 60 cây vàng bốn số chín, sau đó cho anh 15.000 đô la Mỹ.

- Anh có nghĩ đó là hành vi hối lộ không?

- Dạ không! Chúng tôi là anh em!

Vũ Xuân tự hỏi mình khai như vậy đã đúng bàn bài chưa? Có đủ tác động Vũ Hải không?


Trung tướng Vũ Hải Triều, Phó Tổng Cục trưởng Tổng Cục An ninh – Bộ Công an

Vũ Xuân đã giấu nhẹm mối quan hệ với Vũ Hải trong suốt quá trình điều tra, hy vọng Vũ Hải sẽ giải thoát cho mình. Nhưng Vũ Xuân không nhận được bất kỳ tín hiệu giải cứu nào, nên trong phiên sơ thẩm y đã quyết định hé ra như vậy. Vũ Xuân muốn rung cây nhát khỉ, buộc Vũ Hải phải cứu mình, cũng là cứu anh ta.