Nhãn

Hiển thị các bài đăng có nhãn CHUYỆN TỐT. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn CHUYỆN TỐT. Hiển thị tất cả bài đăng

5 tháng 8, 2013

819. Nữ kỳ thủ Hung-Việt vô địch cờ vua Châu Âu


Đại kiện tướng quốc tế Hoàng Thanh Trang - Vô địch cờ vua nữ Châu Âu 2013 - DR


Với trận hòa trong ván cuối vào tối qua 03/08/2013 trước đối thủ hơn mình 14 thứ hạng, đại kỳ thủ cờ vua Hoàng Thanh Trang đã giành được ngôi vị vô địch Châu Âu trong sắc áo Hungary, quê hương thứ hai của chị, nơi chị cùng gia đình sinh sống, học tập và làm việc từ 23 năm nay. Viết trên mạng xã hội Facebook sau khi đăng quang, Hoàng Thanh Trang đã dùng những từ ngữ xúc động để tri ân sự hỗ trợ của gia đình và bạn hữu. Chị nhấn mạnh: "Xin cảm ơn tất cả các bạn chơi cờ và các bạn yêu cờ của Trang vẫn không quên Trang là người Việt Nam".

Trong vòng cuối tại Giải vô địch Châu Âu 2013 diễn ra tại Belgrade (Serbia), Hoàng Thanh Trang chỉ cần giành được nửa điểm cũng có thể cầm chắc chức vô địch, vì ở ván áp chót vào ngày thứ Sáu chị đã có chiến thắng hết sức quan trọng trước cựu vô địch thế giới người Nga Alexandra Kosteniuk, khiến lợi thế của chị lên tới 1 điểm. Với 9 điểm sau 7 trận thắng và 4 trận hòa, đương kim vô địch Châu Âu Hoàng Thanh Trang đã có một giải đấu đáng nhớ khi chị không gặp phải một trận thua nào.

Liên đoàn Cờ vua Hungary - nơi Hoàng Thanh Trang chính thức đầu quân và thi đấu từ mùa xuân 2006 - nhấn mạnh rằng trong số 150 kỳ thủ tham dự giải lần này, có sự hiện diện của hai cựu vô địch thế giới người Nga và Bulgaria. Được xếp thứ 14 trong bảng phân hạng trước giải, thành công của Trang được Hungary đánh giá rất cao, vì cho tới nay chưa một kỳ thủ Hung nào đoạt được chức vô địch đơn trong môn Cờ vua.

Trong một status viết trên mạng xã hội Facebook sau khi đăng quang vô địch, Hoàng Thanh Trang đã dùng những từ ngữ xúc động để tri ân sự hỗ trợ của gia đình và bạn hữu, một yếu tố quan trọng giúp chị đạt thành công lớn lao này. Chị cũng nhấn mạnh: "Xin cảm ơn tất cả các bạn chơi cờ và các bạn yêu cờ của Trang vẫn không quên Trang là người Việt Nam".

Hoàng Thanh Trang sinh năm 1980 tại Hà Nội trong một gia đình trí thức mà cha mẹ chị đều là những cựu du học sinh Việt Nam tại Hungary thập niên 70 thế kỷ trước. Thân phụ của chị, TS. Toán học Hoàng Minh Chương là người hướng dẫn chị trong suốt sự nghiệp cờ vua từ thuở ban đầu. Hiện nay, ông điều hành mảng đào tạo và huấn luyện VĐV cờ vua của Công ty ChessCom tại Hungary, một "lò" cờ vua mà đại đa số các kỳ thủ lớn của Việt Nam đều có thời gian tập huấn tại đây.

Năm lên 10 tuổi, Hoàng Thanh Trang cùng gia đình sang sinh sống tại Hungary. Tại quê hương mới, một cường quốc thế giới về cờ vua (đặc biệt là cờ vua nữ với những kỳ tích của ba chị em nhà Polgár), chị đã có điều kiện cọ xát và phát triển tài năng. Đầu năm 2006, Hoàng Thanh Trang nhận quốc tịch Hungary (bên cạnh quốc tịch Việt Nam mà chị vẫn giữ cho tới bây giờ) và chuyển sang thi đấu cho Liên đoàn Cờ vua Hungary.

"Trấn giữ" bàn 1 của tuyển nữ Hungary, tại các kỳ Olympic cờ vua, Hoàng Thanh Trang đã thực sự là "ngòi nổ" và linh hồn của cả đội với lối chơi chín chắn, đáng tin cậy. Bên cạnh việc chơi cờ chuyên nghiệp, Hoàng Thanh Trang đã tốt nghiệp khoa Kiểm toán trường Gábor Dénes (Budapest) và hiện đang tham gia quản lý doanh nghiệp gia đình cùng cha mẹ và em trai.

Chức vô địch Châu Âu lần này là một bước tiến xuất sắc của đại kỳ thủ Hung - Việt Hoàng Thanh Trang, sau những cột mốc sáng chói như Vô địch Thế giới U20 (1998), Vô địch Châu Á (2002), danh hiệu Đại kiện tướng Quốc tế nam (2007), Vô địch Cờ nhanh Châu Âu (2011), v.v...


Hoàng Nguyễn/Budapest/RFI

23 tháng 3, 2013

721. TS. TÔ VĂN TRƯỜNG: KHÔNG CÓ GÌ PHẢI NGẠC NHIÊN


Một số tờ báo chính thống của Nhà nước đưa thông tin được nhiều người cho là bất ngờ, ngạc nhiên về việc Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải Đinh La Thăng ngày 15 tháng 3 năm 2013 tại cuộc họp thông qua Báo cáo cuối kỳ về nghiên cứu lập Dự án đường sắt tốc độ cao các đoạn Hà Nội - Vinh và TPHCM - Nha Trang diễn ra tại Hà Nội khẳng định hủy bỏ dự án đường sắt  cao tốc Bắc – Nam để nghiên cứu xây dựng tuyến đường sắt tốc độ cao trong giai đoạn từ nay đến năm 2020 và tầm nhìn 2030.

Biết lắng nghe, nhận biết sai và có quyết tâm dám sửa sai là điều đáng hoan nghênh chứ không phải là điều đáng chê trách vì nhận thức là cả quá trình. Trong cuộc đời, có ai mà không có khuyết điểm? Vấn đề là phải biết nhận sai và sửa sai. Người lãnh đạo giỏi là biết chọn lọc sử dụng các tham mưu đúng người, đúng việc.  Các nhà khoa học, các nhà tư vấn luôn đứng trước nhiều ý kiến khác nhau, nhiều phương án khác nhau và phải trả lời câu hỏi nên chọn ý kiến nào, phương án nào? Đặc điểm của những người này, cũng là của giới trí thức nói chung, là họ đều có khả năng nhận biết các quy luật khách quan để có sự tự thích ứng. Sự tự thích ứng đó, về cơ bản, là sự vận dụng các quy luật khách quan đó vào điều kiện cụ thể của mình và, trong chừng mực nhất định, phụ thuộc vào lợi ích của mình.

Có thể khẳng định quyết tâm loại bỏ đường sắt cao tốc Bắc Nam (Shinkansen) để thay thế bằng đường sắt tốc độ cao là một hành động đúng đắn, cần được hoan nghênh, ủng hộ.  Ngay từ khi phản biện dự án đường sắt cao tốc Bắc Nam nhiều ý kiến đã chỉ ra rằng người ta cố tình chứng minh chỉ có Shinkansen là phù hợp. Những phân tích tổng hợp về kinh tế, xã hội, môi trường, an ninh quốc phòng và đặc biệt là khả năng tổ chức thực hiện đầu tư và quản lý khai thác đều cho thấy Shinkansen còn nhiều bất cập, không phù hợp với thực tế của Việt Nam. Sau nhiều năm, phải trả giá, Bộ Giao thông mới nhận ra giá trị của phản biện xã hội, tuy muộn còn hơn không.

Nhiều người dân bức xúc sau 37 năm độc lập thống nhất mà cả nước chưa có một hệ thống giao thông liên hoàn giữa đường bộ, đường sắt, đường sông, hàng không và đường biển (các cảng biển) phát triển và hoạt động hữu hiệu là một khiếm khuyết nghiêm trọng. Chỉ riêng sự lãng phí và tham nhũng đã xảy ra trong ngành giao thông hoàn toàn đủ chi cho việc thực hiện một hệ thống giao thông phát triển như thế.

Việc xây dựng tuyến đường sắt mới Bắc - Nam là cần thiết. Không cần phải nói là đường sắt tốc độ cao, vì ngày nay cả thế giới không ai xây dựng đường sắt mới với tốc độ khoảng 50 - 60km/h cả! Nói "tốc độ cao" thế này dễ gây tham nhũng và tư tưởng cơ hội ngay từ đầu. Việc mở rộng đường sắt khổ 1m hiện nay thành đường sắt tiêu chuẩn 1,435m là đúng đắn nhưng theo phương án làm đường mới hay cải tạo tuyến đường cũ thành đường lồng là câu hỏi cần giải đáp trên cơ sở tính toán các số liệu và dữ kiện cụ thể, quy hoạch khoa học, không làm theo "tư duy nhiệm kỳ". Dứt khoát đấy phải là tuyến đường sắt hai chiều và là tuyến xương sống Bắc - Nam làm trục cho hệ thống giao thông xương cá đi ra các vùng miền. Cần quan tâm điểu này trong quy hoạch.

Kinh tế nước ta đang thừa vốn và thiếu dự án mới, vì không ai muốn rót vốn vào các sản phẩm kinh tế đang thừa ế, lại càng không muốn chôn vào thị trường bất động sản đang sụp đổ. Trên thế giới hiện nay, cũng đang thừa vốn và thiếu dự án mới. Việt Nam nên tận dụng cơ hội này phát triển và hiện đại hóa hệ thống giao thông vận tải của mình. Trước mắt là tạo tăng trưởng mới và công ăn việc làm, khi hoàn thành sẽ có điều kiện tạo cú hích mới cho thúc đẩy kinh tế phát triển sang giai doạn mới. Tất cả sự thành bại đều do tâm và tầm của hàng ngũ lãnh đạo đang quản lý điều hành đất nước.

Tháng 8/2012, báo cáo đánh giá về nhu cầu vận tải tương lai trên hành lang Bắc - Nam, chuyên gia tư vấn JICA cho biết: Năm 2030, nhu cầu vận tải đường sắt sẽ tăng khoảng 3 lần so với hiện nay và GDP của Việt Nam sẽ tăng khoảng 3-4 lần, khi đó việc cải tạo tuyến đường sắt đơn hiện tại sẽ không đủ để đáp ứng nhu cầu khổng lồ này. Về mặt kỹ thuật việc tăng tốc chạy tàu lên 200km/h trên đường sắt đơn khổ 1m và 1,067m hiện nay là không khả thi kể cả mở rộng bán kính đường cong ở những chỗ cần thiết.

Theo tôi biết đến nay đã có 3 nghiên cứu độc lập của quốc tế và 1 nghiên cứu của TRICC (VN) đều chỉ rằng không nên làm đường lồng vì hiệu quả khai thác không cao do 1 rail luôn phải phục vụ cả 2 loại dàn tàu khổ 1 m và 1,435m. Việc quyết định đầu tư đường sắt quốc gia luôn cần đòi hỏi sự đóng góp về ý tưởng của nhiều nhà nghiên cứu cụ thể, khoa học, hợp với điều kiện kinh tế xã hội của đất nước.

Như vậy, ngành giao thông gần như cần phải nghiên cứu lại từ đầu để trả lời các câu hỏi: (1) Vai trò đường sắt trong chiến lược giao thông vận tải đến 2020 tầm nhìn 2030 là như thế nào? (2) Mô hình đường sắt nào (hạ tầng, đoàn tàu, loại đối tượng chuyên chở, điều khiển...) là phù hợp, đặc biệt liên quan đến phân tích năng lực của nền kinh tế và khả năng thực thi dự án. (3) Tính liên thông về hạ tầng và dịch vụ giữa đường sắt Việt Nam với đường sắt của Lào và Thái Lan theo hành lang kinh tế Đông-Tây là như thế nào? (4) Nên chăng khi chiến lược giao thông vận tải Việt nam vẫn còn quá coi trọng việc phục vụ cái gọi là hai hành lang, một vành đai kinh tế hợp tác với Trung Quốc? Chỉ khi nào trả lời được những câu hỏi trên, lúc đó Bộ Giao thông vận tải mới nên trình Chính phủ cho phép nghiên cứu lập báo cáo đầu tư trình Quốc hội.

Từ  bài học kinh nghiệm về việc hủy bỏ dự án đường sắt Shinkansen Bắc Nam, Bộ Giao thông vận tải đã nhìn thấy các bất cập của Quy hoạch phát triển vận tải biển Việt Nam đến năm 2020, định hướng đến năm 2030 được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt từ cuối năm 2009. Vùng duyên hải Việt Nam có 266 cảng biển lớn nhỏ, gây lãng phí, kém hiệu quả, đặc biệt các cảng phía Bắc chiếm 25-30% khối lượng nên công suất vẫn còn thừa, các cảng miền Trung chiếm 13%, đang ở tình trạng thiếu hàng hóa, chỉ sử dụng một phần công suất. Quảng Ninh và Hải Phòng - hai địa phương tiếp giáp nhau trong phạm vi chưa đầy 200 km mà đã có 3 cảng nước sâu (Hải Phòng, Lạch Huyện, Cái Lân) cùng đều là cảng khu vực có thể tiếp nhận tàu 50.000 DWT hoặc tàu container 3000 TEUs. (chưa kể cảng Hải Hà cho phép tiếp nhận tàu 200.000DWT hoặc tàu container siêu khổng lồ 14.500 TEUs (Super Post Panamax)?.

Hy vọng người dân sẽ không phải ngạc nhiên, nếu một ngày “đẹp trời” sắp đến, Bộ Giao thông vận tải công bố xem xét, đánh giá lại một cách toàn diện và khoa học quy hoạch phát triển cảng biển của ngành giao thông trước khi chính thức phát lệnh triển khai dự án  đầu tư Cảng Lạch Huyện hay bất kỳ một cảng biển lớn nào trên đất nước này.

16 tháng 3, 2013

712. Phương Bích: Tưởng niệm Gạc Ma - Vòng tròn bất tử trên biển bằng những ngọn nến!


Chị Đặng Bích Phượng, tức blogger Phương Bích

Rút kinh nghiệm từ những chuyện trước đây, bị “kẻ xấu cản phá” như buổi nói chuyện về biển đảo của bác Nguyễn Nhã, buổi liên hoan mừng ngày 8/3, buổi đặt hoa tưởng nhớ những đồng bào và chiến sĩ đã hy sinh trong chiến tranh biên giới năm 1979, mấy anh chị em chúng tôi lẳng lặng làm một chuyến ra biển thả hoa đăng, tưởng nhớ 64 liệt sĩ hy sinh năm 1988 tại các đảo thuộc Trường Sa.

Đến việc tâm linh cũng không dám công khai rủ nhau trên mạng, sợ hỏng việc. Lựa chán rồi mấy anh chị em mới chọn Hải Phòng làm nơi thả hoa đăng, kết hợp thăm các gia đình liệt sĩ. Có người biết việc làm của chúng tôi, nhưng bận không đi được đều đóng góp ít nhiều. Mỗi người một việc, rốt cục chúng tôi cũng lên đường “Hải Phòng tiến” vào chiều 13/3.

Để tránh sự chú ý của những kẻ phá bĩnh, mọi người muốn khi nào làm lễ tưởng niệm mới mặc áo phông, nhưng tôi cứ diện chiếc áo có in những dòng chữ, ghi dấu các địa danh và sự kiện ngày 14/3 ngay từ đầu. Khi xe đã lăn bánh, mọi người mới tạm thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy hệt như mình đang đi ra trận vậy.

Mặc dù đã chuẩn bị chu đáo thế, dọc đường xe vẫn phải dừng lại, để mấy vị đàn bà rẽ vào chợ mua thêm ít đồ. Trong khi tôi cũng lượn lờ vào chợ, ngắm nghía hàng quán thì bỗng một chị trong đoàn bảo:

- Này! Dân ở đây họ biết cả đấy. Chị nghe thấy họ xôn xao bảo nhau: Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam đấy. Thế là chị hỏi: sao các bác biết? Họ chỉ, cái áo chị kia mặc áo in những chữ Hoàng Sa, Trường Sa, Việt Nam đấy còn gì?

Tất cả chúng tôi cùng a lên thích thú, cảm thấy hân hoan và ấm lòng. Vậy là người dân họ đã biết và không thờ ơ, dù chỉ với những dòng chữ trên một chếc áo phông bình thường của khách qua đường.

Một cô còn lo lắng hỏi:

- “Nó” sắp lấy hết đảo của mình chưa ạ?

Bà bên cạnh gắt:

- Lấy là lấy thế nào?

Hay! “Nó” lấy được hay không là do dân ta cả thôi. Chả cần tuyên truyền gì. Dân ta muôn năm.

Xe lại tiếp tục bon bon. Mọi việc khởi đầu có vẻ tốt đẹp. Đêm qua trời chợt đổ mưa khiến ai nấy đều lo lắng. Sớm nay vẫn còn lất phất mưa bay. Vậy mà trời gần trưa bỗng hửng nắng, hoàn toàn khô ráo và mát mẻ.

Đến Hải Phòng là hơn 5 giờ chiều. Đã có đại diện hai gia đình liệt sĩ nhập vào đoàn. Tất cả chúng tôi vào nghỉ ở khách sạn Xây dựng. Để tiết kiệm tối đa, đám đàn bà còn mang theo lỉnh kỉnh đồ ăn, xuống nhà hàng chỉ gọi cơm canh và thêm chút thức ăn. Vậy mà khách sạn chẳng khó chịu gì, vẫn vui vẻ phục vụ. Sau đó, chúng tôi mượn khách sạn một hội trường nhỏ, treo băng rôn đàng hoàng để làm lễ tưởng niệm, tặng quà cho gia đình liệt sĩ. Cảm động nhất là giây phút Nguyễn Xuân Diện đọc bài văn tế. Giọng Xuân Diện có lúc nghẹn ngào, run rẩy, những cặp mắt bỗng đỏ hoe, đây đó tiếng sụt sịt của đám phụ nữ…

13 tháng 3, 2013

709. Bài phát biểu của Netizen Huỳnh Ngọc Chênh trong buổi trao giải Công Dân Mạng 2013 tại Paris



Netizen Huỳnh Ngọc Chênh và bà Lucie Morillon, giám đốc truyền thông RSF

Thưa toàn thể Quý Vị

Tôi thật sự bất ngờ khi có mặt tại buổi lễ hết sức trân trọng này. Vì ở đất nước tôi nhiều quyền tự do được hiến pháp công nhận nhưng vẫn bị nhà cầm quyền tìm cách này cách khác hạn chế. Trong vòng 2 năm trở lại đây có khá nhiều blogger không được phép đi ra nước ngoài để du lịch, để chữa bệnh, để dự hội thảo, hoặc để nhận các giải thưởng quốc tế như tôi mà không có lý do . Đó là các blogger Đào Hiếu, Người Buôn Gió, Nguyễn Hoàng Vi, JB Nguyễn Hữu Vinh, Huỳnh Trọng Hiếu, Uyên Vũ, Lê Quốc Quân…

Do vậy sự có mặt của tôi ở đây là một bất ngờ. Có thể là do uy tín của Tổ chức Phóng viên không biên giới RSF cũng như của tập đoàn Google, là hai tổ chức đã sáng lập và bảo trợ cho giải thưởng cao quý này. Và cũng có thể là do những cuộc vận động đấu tranh cho nhân quyền, cho dân chủ ở nước tôi đang diễn ra khá sôi động thông qua việc góp ý sửa đổi hiến pháp đã có những tác dụng nhất định lên giới cầm quyền.

Xin nói thêm về cuộc vận động đấu tranh cho nhân quyền và dân chủ đang diễn ra khá mạnh mẽ ở đất nước tôi. Cách đây ba năm, khi blogger, luật sư Cù Huy Hà Vũ qua các bài viết đề nghị đa đảng để dân chủ hóa, liền bị kết án 7 năm tù, thì nay, khi tôi có mặt ở đây, bên nước tôi đã có nhiều tổ chức với tổng số gần 20 ngàn người ký tên vào các bản kiến nghị yêu cầu xóa bỏ điều bốn trong hiến pháp và yêu cầu đa đảng mà không phải e dè sợ hãi.

Điều gì đã làm nên sự kỳ diệu này. Ấy là mạng internet. Mạng internet đã giúp người dân chúng tôi nói lên tiếng nói và nguyện vọng đích thực của họ trong hoàn cảnh tự do ngôn luận bị bóp nghẹt.

Như quý vị đã biết ở đất nước tôi không hề có báo tư nhân, chỉ có cơ quan của nhà nước hoặc của đảng cầm quyền mới được ra báo và lập đài phát thanh – truyền hình. Do vậy 700 cơ quan báo đài đều nằm dưới quyền kiểm soát của những đảng viên CS tin cậy. Thông tin đăng tải trên các cơ quan báo đài ấy đi theo định hướng của đảng cầm quyền. Tiếng nói và nguyện vọng của nhiều người dân vì thế mà không có nơi để xuất hiện.

May thay mạng internet xuất hiện và các blogger ra đời. Ban đầu các blogger tiên phong tuy còn rất ít ỏi nhưng họ là những mũi kim nhọn đâm những lỗ thủng đầu tiên vào bức màng bưng bít thông tin ở đất nước tôi. Và nhiều người trong số họ phải trả giá cho sự dũng cảm ấy, họ đã và đang bị ngồi trong nhà tù, trong trại cải tạo, bị quản thúc và thậm chí bị cưỡng bức vào nhà thương điên nữa. Đó là các blogger và các nhà đấu tranh dân chủ ôn hòa: Thích Quảng Độ, Nguyễn Văn Lý, Nguyễn Đan Quế, Phạm Bá Hải, Nguyễn Văn Đài, Hà sỹ Phu, Bùi Minh Quốc, Tiêu Dao Bảo cự, Cù Huy Hà Vũ, Đỗ thị Minh Hạnh, Bùi thị Minh Hằng, Phạm Thanh Nghiên, Tạ Phong Tần, Điếu cày Nguyễn Văn Hải, Phan Thanh Hải, Phạm Minh Hoàng, Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long, Trần Anh Kim, Nhạc sỹ Việt Khang, Trần Vũ Anh Bình, Lê Anh Hùng,…. Và lớp trẻ sau này như Nguyễn Phương Uyên, Paul Lê sơn và nhóm thanh niên công giáo ở Vinh…

Những hy sinh ấy đã không uổng công. Ngày nay những blogger và những người đấu tranh cho dân chủ đã phát triển lên thành một lực lượng lớn mạnh và rộng khắp mà nhà cầm quyền không thể nào ngăn cản nổi. Hai vạn chữ ký và sẽ còn nhiều hơn nữa đòi xóa bỏ điều bốn đã nói lên điều đó. Hàng trăm trang blog cổ xúy cho đổi mới, cổ xúy tự do ngôn luận, cổ xúy dân chủ thu hút lượng người đọc khổng lồ và kết nối với nhau thành một hệ thống báo chí mà chúng tôi gọi là báo lề dân, tồn tại lớn mạnh song song bên cạnh hệ thống báo chí do nhà nước kiểm soát được gọi là báo lề đảng.

Trong cái nền vững vàng ấy tôi được phát triển lên. Những lá phiếu từ khắp nơi trên thế giới bầu cho tôi để tôi trở thành công dân mạng chính là những lá phiếu dành cho phong trào đấu tranh cho quyền công dân trong đó có quyền tự do ngôn luận đang lớn mạnh lên hàng ngày trên đất nước chúng tôi.

Xin dành vinh quang này cho những người đi tiên phong đã và đang bị trả giá trong nhà tù và cho tất cả những người bạn đồng hành của tôi đã giúp đỡ và tạo đà cho tôi.

- Để nhận được giải thưởng cao quý này, tôi đã nhận được sự ủng hộ của các blogger, các bạn trẻ yêu nước tại VN cũng như các bạn khác tại hải ngoại. Những lá phiếu các bạn dành cho tôi chính là những lá phiếu góp phần động viên một phong trào đang vươn lên lớn mạnh ở VN, phong trào của những người viết báo tự do, những người sẵn sàng đối đầu với những khó khăn để đấu tranh cho quyền tự do ngôn luận chính đáng. Cám ơn các cơ quan truyền thông như VOA, BBC, RFI, RFA, SBTN… đã tích cực đưa tin và viết bài về tôi cũng như về sự kiện bầu chọn công dân mạng, nhờ vậy mà giải thưởng lần này đã gây ra tiếng vang rộng lớn tạo ra nguồn động viên to lớn cho phong trào đấu tranh cho sự tiến bộ ở trong nước tôi.

- Riêng với cá nhân tôi, từ khi nhận được giải thưởng cao quý này tôi đã cảm nhận được sự tin yêu của bạn đọc khắp nơi dành cho blog Huỳnh Ngọc Chênh của tôi. Sau khi được tin tôi trúng giải thưởng netizen, số lượt người vào đọc hàng ngày tăng từ 15 ngàn lên 20, có khi 25 ngàn lượt.

- Cám ơn tập đoàn Google, tập đoàn về mạng to lớn, phủ khắp toan cầu, là kho tri thức khổng lồ mà những người viết báo chúng tôi luôn cần đến. Thật xứng đáng khi Google đã kết hợp với RSF tổ chức ra giải thưởng cao quý này để hàng năm trao cho những người hoạt động vì sự tự do báo chí trên toàn cầu thông qua hệ thống mạng internet.

- Xin chân thành cám ơn tổ chức RSF, đã có mạng lưới rộng lớn trên toàn thế giới, là chỗ dựa quan trọng cho những người cầm bút tự do, nhất là những nhà báo trong những đất nước bị bóp nghẹt tự do ngôn luận. Giải RSF là nguồn động viên to lớn cho những blogger ấy.

Cám ơn bà bộ trưởng truyền thông Pháp Fleur Pellerin người đại diện cho chính quyền Pháp có mặt tại buồi lễ này. Sự có mặt của bà là một vinh dự rất lớn cho buổi lễ. Chúc bà sức khỏe. Chúc nước Pháp mãi mãi là ngọn cờ đi đầu trong việc đấu tranh cho quyền của con người.

Paris, 12/3/2013 

Huỳnh Ngọc Chênh (Defend the Defenders)

7 tháng 3, 2013

701. Đuổi cổ môn văn - Bộ GD rất dũng cảm


(Trái hay Phải) - "Bộ giáo dục phải cảnh giác rằng đấy là thái độ nghi ngờ của ban lãnh đạo các trường cao đẳng nghệ thuật, đối với chất lượng giảng dạy Văn học ở bậc phổ thông mà muốn đào tạo lại, giáo dục theo cách của họ chứ không phải họ đang xem thường, coi nhẹ môn Văn" -  Đó là góc nhìn của chuyên gia kinh tế, Chủ tịch InvestConsult Group Nguyễn Trần Bạt.


Có thể bỏ thi tất cả các môn

PV: Bộ Giáo dục và Đào tạo đã đưa ra Quy chế tuyển sinh Đại học 2013, theo đó, 10 trường thuộc khối nghệ thuật sẽ không phải thi môn Văn. Học Văn là học làm người, nay bỏ thi môn Văn, chỉ xét tuyển dựa trên điểm thi tốt nghiệp. Theo ông, liệu có thể lạc quan rằng, Bộ GD thừa tự tin trong việc dạy và học văn ở cấp THPT rồi, và học sinh cứ tốt nghiệp THPT đã là người tốt rồi? So với thực tế hiện nay, ông thấy điều này có đúng không? 

Ông Nguyễn Trần Bạt: Định nghĩa học Văn tức là học làm người tôi chưa nghe thấy bao giờ cả. Vấn đề bỏ thi môn Văn và bỏ học môn Văn là hai việc khác nhau. Tôi nghĩ, khi tốt nghiệp phổ thông đã thi môn Văn rồi thì cũng không nhất thiết phải thi môn Văn thêm một lần nữa ở đầu vào của đại học.

Chỉ dựa vào điểm xét tuyển môn Văn ở bậc phổ thông không có nghĩa là người ta bỏ môn Văn mà họ đang bỏ thi một lần nữa môn Văn. Như vậy, các trường đào tạo nghệ thuật chỉ tổ chức thi năng khiếu, lựa chọn trên cơ sở năng khiếu của từng thí sinh và việc ấy tôi nghĩ là không sai. 

PV: Tuy nhiên trước một thực tế, bệnh thành tích, tiêu cực trong giáo dục vẫn được coi là căn bệnh nan y, không thuốc chữa thì việc dư luận hoài nghi, lo ngại là hoàn toàn có lý, thưa ông?

1 tháng 3, 2013

686. Blogger Huỳnh Ngọc Chênh được đề cử Giải Công dân Mạng 2013

Quyền Bính - Huy Đức: Tại kỳ họp thứ tư của quốc hội khóa IX, tháng 7-1994, trong giờ giải lao, phóng viên Huỳnh Ngọc Chênh của báo Thanh Niên phỏng vấn: “Thưa, Chủ tịch có phải con của Bác Hồ?”. Ông Nông Đức Mạnh lúng túng mấy giây rồi trả lời: “Người Việt Nam ta ai cũng là con cháu Bác Hồ cả”. Cho dù sau đó, ông Mạnh rất tức giận nhưng đấy là câu trả lời thông minh nhất trong suốt cuộc đời làm chính trị của ông.


Blogger Huỳnh Ngọc Chênh.

Một trong những blogger có nhiều ảnh hưởng tại Việt Nam, ông Huỳnh Ngọc Chênh, được đề cử giải thưởng Công dân Mạng 2013.

Đây là giải thưởng quốc tế do tổ chức bảo vệ nhân quyền mang tên Phóng viên Không biên giới (RSF) có trụ sở tại Pháp phối hợp với đại công ty internet Google tổ chức hằng năm nhằm đánh động sự quan tâm của mọi người về nhu cầu cần phải bảo vệ quyền tự do bày tỏ quan điểm trên mạng internet qua việc vinh danh những ngòi bút mạng đã bất chấp sự đàn áp, can đảm đấu tranh cho dân chủ-nhân quyền tại các nước trên thế giới.


Blogger Huỳnh Ngọc Chênh sinh năm 1952 tại Đà Nẵng, làm việc cho báo Thanh Niên từ năm 1992 đến khi về hưu vào tháng tư năm ngoái.

Ông bắt đầu viết blog từ năm 2008. Các bài blog của ông về dân chủ, nhân quyền, vấn đề Biển Đông, và các cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược thu hút đông đảo độc giả trong và ngoài nước.

Dù trang blog của ông thường bị nhà nước khóa chặn, nhưng hiện mỗi ngày vẫn có chừng 15.000 người đọc ghé thăm.

Từ hồi còn làm ký giả cho báo Thanh Niên, ông từng bị cảnh cáo về nội dung các bài viết mà ông đăng tải trên nhật ký điện tử cá nhân và các trang blog trước nay của ông đã nhiều lần bị buộc phải đóng cửa. 

Trong phần mô tả về blogger Huỳnh Ngọc Chênh của Việt Nam, tổ chức Phóng viên Không biên giới nói những bài blog trên trang cá nhân của ông Chênh cũng là nguyên nhân của các cuộc sách nhiễu, đe dọa, theo dõi, nghe lén điện thoại từ phía chính quyền đối với chính tác giả.

RSF nói 9 ứng cử viên của Giải Công dân Mạng năm nay trong đó có blogger Huỳnh Ngọc Chênh được đề cử vì những nỗ lực bất chấp rủi ro, góp phần bảo vệ và thăng tiến quyền tự do thông tin, tự do ngôn luận, và tự do internet của công dân trên toàn cầu.

Chia sẻ cảm nghĩ với VOA Việt ngữ, blogger Huỳnh Ngọc Chênh nói ông ngạc nhiên khi biết tin mình được đề cử giải thưởng quốc tế này:

“Cũng hơi bất ngờ vì mình cũng không nghĩ là được đề cử như vậy. Cũng cảm thấy vinh dự lắm, nhưng nghĩ rằng nhiều người khác còn xứng đáng hơn. Tôi là chủ một trang blog mà tôi viết cũng hơi nặng nề, nên cũng có thể tôi ở trong danh sách ‘tế nhị’. Vì vậy, nếu được giải thưởng đó thì vinh dự, nhưng cũng có đôi chút lo lo. Lo không phải vì sợ mình bị này khác, nhưng lo là mình không có điều kiện để được viết lách nữa
.

Để khuyến khích sự quan tâm của cộng đồng mạng thế giới, năm nay lần đầu tiên người đoạt Giải Công dân Mạng sẽ do cư dân mạng khắp nơi bình chọn.

Kể từ ngày 27/2 đến hết ngày 5/3, người dùng net trên toàn cầu có thể bỏ phiếu cho các ứng viên được RSF đề cử trên trang web của tổ chức Phóng viên Không biên giới.

Ứng cử viên nhận được nhiều phiếu bình chọn nhất sẽ được công bố vào ngày 7/3, và sau đó được mời sang dự lễ trao giải tại trụ sở của công ty Google ở Paris (Pháp) vào ngày 12/3.

Giải thưởng thường niên khởi sự từ năm 2008 này thường được trao vào 12/3 hằng năm để kỷ niệm Ngày Thế giới Chống lại Sự kiểm duyệt trên mạng.

12 tháng 1, 2013

638. Nhân cách cao quý của người nghệ sĩ (Kim Chi)


Mặc Lâm thực hiện


Câu chuyện vừa rồi của người nữ nghệ sĩ mang tên Kim Chi đã làm những ngươi theo dõi các sự kiện trên Internet trong và ngoài nước sửng sốt và xúc động.

Sửng sốt vì chị đã có một hành động rất anh dũng khi viết thư gửi cho Hội Điện Ảnh Việt Nam từ chối không chấp nhận một bằng khen có chữ ký của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và thẳng thắn viết rằng “Tôi không muốn trong nhà tôi có chữ ký của một kẻ đang làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân. Với tôi, đó là một điều rất tổn thương vì cảm giác của mình bị xúc phạm”.

Người biết chuyện xúc động vì nữ nghệ sĩ Kim Chi là người tập kết ra bắc khi tuổi còn xanh đến nay đã hơn 70 nhưng tấm lòng với đồng đội với đất nước của chị vẫn giữ vững như ngày đầu bước chân lên dãy Trường sơn trình diễn những vở kịch giúp vui cho bộ đội. Những con người một thời cống hiến ấy nay đang sống thiếu thốn chật vật và thậm chí bị chính người đồng chí của mình bóc lột, chèn ép.

Mặc Lâm tiếp nối câu chuyện của chị dưới những góc nhìn khác để chúng ta hiểu thêm cá tính một con người như thế nào mà lại đủ can đảm thốt lên một câu có sức mạnh lay động cả triệu con tim như thế.

Từ chối chứ không chống đối

Mặc Lâm: Thưa chị Kim Chi, rất cám ơn chị đã nói giúp rất nhiều người cái ý nghĩ của họ đối với một lãnh đạo đã đánh mất toàn bộ niềm tin trong lòng nhưng do lo sợ bị trấn áp cách này cách khác đã không đủ can đảm để phát biểu như chị. Xin chị cho biết bắt đầu từ yếu tố nào khiến chị phản ứng mãnh liệt đến như thế?

10 tháng 1, 2013

637. Nghệ sĩ Kim Chi ‘Từ chối lời khen của Thủ tướng Dũng’




‘Từ chối lời khen của Thủ tướng Dũng’

Nghệ sỹ Kim Chi, người từng tham gia nhiều phim lớn của điện ảnh cách mạng Việt Nam, vừa từ chối làm hồ sơ khen thưởng nghệ sỹ của Thủ tướng Việt Nam vì cho rằng ông Nguyễn Tấn Dũng “đang làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân”.


Nghệ sỹ Kim Chi (trái) và các văn công

Bà nói với BBC Tiếng Việt, “để được thủ tướng khen thì tôi không muốn điều đó”.

Trước đó, bà Kim Chi được Hội Điện ảnh Việt Nam gợi ý làm hồ sơ để đề nghị Thủ tướng khen thưởng, tuy nhiên bà đã gửi một lá thư cảm ơn tới Hội, đồng thời ghi rõ lý do từ chối.

“Tôi không muốn trong nhà tôi có chữ ký của một kẻ đang làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân. Với tôi, đó là một điều rất tổn thương vì cảm giác của mình bị xúc phạm.

“…Được các đồng nghiệp có tâm, có tài khen ngợi mới thật là điều vinh dự” bà viết trong lá thư gửi Hội Điện ảnh.

‘Làm khổ dân là có tội’

Diễn viên điện ảnh Kim Chi nói thủ tướng đã làm bà mất lòng tin, và là công dân thì “có quyền thích hay không thích, mà không thích thì không nhận”.

Giải thích về những điều thủ tướng làm khiến bà không hài lòng, bà nói, “thế giới và mọi nơi đều phản đối một số việc và cách thủ tướng điều hành”.


“Đối với tôi, ai làm lãnh đạo mà làm cho đất nước giàu, nhân dân sung sướng thì tôi quý trọng, còn ai không làm được điều đó thì tôi không thích, không quý trọng, khen tôi tôi thấy không sung sướng”.

Khi được hỏi liệu bà có sợ bị ảnh hưởng tới bản thân khi đưa ra lá thư này, nghệ sỹ nói, thậm chí cả khi người ta tạo ra những tai nạn để bà “chết” đi nữa, thì điều đó cũng không đáng sợ vì “tôi sống ngay thẳng, sống cho tử tế”.

“Cuộc đời này bao giờ sống cho ngay thẳng cũng rất khó khăn, sống cho tử tế, cho thật với lòng mình thì không phải ai cũng ủng hộ”.

“Tôi có thể không tin cá nhân ông thủ tướng nhưng mà tôi tin cái chung, còn nhiều cái điều tốt đẹp”.

Bà Kim Chi nói có biết được nhiều trường hợp bị bắt, bị tù khi “nói tiếng nói khác”, “nhưng đó là những tiếng nói bảo vệ chính nghĩa”, mà đã là nghệ sỹ dù làm gì cũng nên hướng về điều thiện.

“Là người có chức, có quyền thì lại càng phải sống ngay thẳng, mẫu mực, chứ làm khổ dân là người có tội”.

Nghệ sỹ ‘cộng sản’

Diễn viên của Biệt Động Sài Gòn nói từng đi chiến trường 10 năm, “không sợ chết với bom đạn” thì bây giờ coi mọi cái “nhẹ như lông hồng”.

Sau khi học xong lớp điện ảnh khóa đầu tiên ở miền Bắc, bà Kim Chi làm đơn xin vào chiến trường ngay vì lúc đó cuộc chiến đấu đang tới lúc căng thẳng, lúc đó bà nghĩ rằng những nơi rừng núi Trường Sơn cần tiếng hát, cần văn nghệ “để tin cách mạng còn sống”.

“Tôi cũng nói thẳng, tôi là nghệ sỹ cộng sản chính hiệu, và cho tới bây giờ, trái tim tôi là tim của một người cộng sản mong cái đất nước này sẽ hòa nhập được với thế giới, tốt đẹp hơn, giàu có hơn, và dân không khổ nữa”.


Bày tỏ tư tưởng về sự nổi tiếng trong nghiệp diễn xuất, bà Kim Chi cho rằng, sự nổi tiếng cũng là “phù du hết”, “tôi thế này là may mắn lắm rồi, đồng đội tôi có người còn đi mãi không về”.

“…Có người mà cho tới giờ hài cốt còn chẳng được đưa về, điều này làm tôi khắc khoải đau buồn lắm. Người ta cũng như mình, tuổi trẻ tất cả người ta đã hiến dâng mà không được gì”.

“Tuổi trẻ của chúng tôi thì mang cả xương máu của mình ra để mà giành lại đất nước, cho tới giờ tôi vẫn tự hào là tôi sống đẹp”.

“Còn lớp trẻ bây giờ, một số em làm những việc mà không còn kể tới cả lòng tự trọng nữa, thì tôi thấy rất là dại, dại lắm”.

“Nhưng truyền thông cũng phải có trách nhiệm” diễn viên điện ảnh Kim Chi cho rằng, một phần là vì truyền thông thấy những chuyện không hay mà cũng đưa lên, nên “họ lầm tưởng đó là cách để nổi tiếng”.

Về lá thư gửi tới hội Điện ảnh Việt Nam từ chối làm hồ sơ nhận bằng khen của thủ tướng, nghệ sỹ Kim Chi nói không hề muốn đưa lên mạng hay nhằm kích động bất kỳ ai, mà do một người bạn thân của gia đình ngỏ ý muốn xin để đưa lên Facebook, và bà cũng không ái ngại chuyện đó.

Nghệ sỹ Kim Chi gần đây tham gia bộ phim nhiều tập Những đứa con của Biệt động Sài Gòn và còn được biết đến là vợ của đạo diễn Hồng Sến, nổi tiếng với những bộ phim như Nước về Bắc Hưng Hải, Mùa Gió Chướng, Cánh Đồng Hoang.

25 tháng 11, 2012

611. Thể dục dụng cụ Việt Nam (lần đầu tiên) đoạt 2 HCV thế giới


Nguyễn Hà ThanhPhan Thị Hà Thanh đã tạo nên lịch sử cho Thể dục dụng cụ (TDDC) Việt Nam khi lần đầu tiên đoạt được HCV thế giới.

Tại giải vô địch TDDC thế giới diễn ra tại Ostrava, Cộng hòa Séc trong 2 ngày 23 và 24/11, đoàn TDDC Việt Nam đã thi đấu cực kỳ xuất sắc khi đoạt được 2 HCV và 1 HCB. 

Đây là thành tích cao nhất của TDDC Việt Nam từ trước đến nay, sau tấm HCĐ ở nội dung nhảy ngựa của Phan Thị Hà Thanh tại giải VĐTG diễn ra ở Nhật Bản cuối năm ngoái.


Phan Thị Hà Thanh

Lần này Phan Thị Hà Thanh tiếp tục gây sửng sốt cho người hâm mộ khi đoạt HCV ở nội dung nhảy chống. Tại vòng chung kết Hà Thanh thi đấu cùng 7 VĐV khác đến từ Chile, Slovakia, Ba Lan, Nga, Ukraine. 

Bài thi của cô được chấm điểm cao nhất: 13,963 điểm, vượt qua 2 VĐV khác của Chile là Barbara Achondo (13,650 điểm) và Makarena Pinto (13,613 điểm).

Tấm HCV nối tiếp thành tích ấn tượng của cô trong năm nay. Cách đây 9 ngày tại giải vô địch TDDC châu Á diễn ra tại Phúc Kiến, Trung Quốc, cũng chính Hà Thanh đã đem về tấm HCV châu lục đầu tiên cho TDDC Việt Nam tại nội dung nhảy chống.

Nhưng thành tích của Phan Thị Hà Thanh cũng chưa ấn tượng bằng người đồng đội nam Nguyễn Hà Thanh khi anh đoạt 1 HCV, 1 HCB. Tại nội dung nhảy chống, Nguyễn Hà Thanh đã xuất sắc đoạt HCV với thành tích 15,875 điểm, bỏ khá xa VĐV đoạt HCB là Marek Lyszczars (Ba Lan, 15,450 điểm). Đoạt HCĐ ở nội dung này là Michael Fussenegger (Áo, 15,425 điểm).


Nguyễn Hà Thanh

Tại nội dung xà kép Nguyễn Hà Thanh đoạt HCB với số điểm 15,275, kém chút ít so với người đoạt HCV là Oleg Verniaiev (Ukraine, 15,450 điểm). 

Cũng tại nội dung này, Phạm Phước Hưng chỉ đứng thứ 6 với số điểm 14,575. Trước đó, tại giải vô địch TDDC châu Á tại Phúc Kiến cách đây 9 ngày, cũng chính Nguyễn Hà Thanh đã đoạt HCB nội dung xà kép và HCĐ nội dung nhảy chống.

20 tháng 11, 2012

606. Vũ Mão: “Chuyện GS. Đặng Hùng Võ rất... không bình thường”


Sau lần đối thoại với nhân dân Văn Giang, bác Võ nói đại ý là ...dân không bằng lòng tiền đền bù nên sau mới quay ra soi về luật... bị nhìu người ném đá. Mình nghĩ chuyện ấy đúng, giờ dân Văn Giang đang muốn đối thoại để hưởng đền bù xứng đáng hơn đấy sao?! Cái quan trọng là bác Võ đã cho mọi người bik Nhà nước coi luật là kục kứt.

Bác Võ đối thoại với dân là quá tốt rùi, người dân ở xứ dân chủ làm thế đã là tốt, đằng này là đảng viên CSVN làm thế mọi người còn đòi hỏi gì hơn nữa ???

Theo mình, bài này của bác Vũ Mão bình về bác Võ là có lý có tình.

-----

Dù đã cùng ở những vị trí lãnh đạo cấp cao nhưng phải cho đến khi vụ Tiên Lãng xảy ra, ông Vũ Mão – Nguyên Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội và GS. Đặng Hùng Võ mới có dịp gặp nhau, trong cuộc Giao lưu trực tuyến được tổ chức tại trụ sở Báo Giáo dục Việt Nam. 

Nhưng những câu chuyện giữa hai người trong thời điểm ấy đã khiến chúng tôi ấn tượng bởi sự chân thành mà họ dành cho nhau. 

Vậy nên không quá khó hiểu tại sao việc GS. Võ gặp người dân Văn Giang lại được ông Vũ Mão quan tâm, chú ý đến vậy. Với mong muốn lắng nghe những chia sẻ về GS. Đặng Hùng Võ của ông Vũ Mão, chúng tôi đã tìm đến ông trong một ngày gió lạnh đầu đông.


Ông Vũ Mão - Nguyên Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội

Về việc anh Võ tự ứng cử Quốc hội...

Ông Vũ Mão nói:
“Tôi biết anh Võ là một cán bộ được học hành bài bản, đào tạo căn cơ. Anh ấy cũng là người tự rèn luyện mình trong cuộc sống, trong thực tiễn, trong công việc và được tín nhiệm, đạt tới một cương vị đỉnh cao trong công tác (Chức vụ Thứ trưởng). Dù có nhiều Thứ trưởng nhưng điều làm tôi ấn tượng ở anh Võ là sự chân thành và luôn luôn suy nghĩ, phân tích, lật đi lật lại vấn đề đúng sai như thế nào. 

Cũng bởi anh Võ là người có trình độ, có uy tín, các cơ quan báo chí thường tìm đến anh ấy. Đó là điều rất tốt vì những phát biểu của anh có chất lượng về chuyên môn rất cao mà trung thực và cũng rất được lắng nghe, chú ý. Cho nên việc anh tham gia bằng cách này cách khác, ở nơi này, nơi khác trước là Tiên Lãng và bây giờ là của Văn Giang vì phù hợp với công tác của anh ấy trước đây”
.

Ông Mão chia sẻ tiếp:
“Điểm thứ hai ở anh Võ làm tôi nhớ nhiều đó là sự tâm huyết. Việc anh ấy xin ứng cử vào Quốc hội phần nào đã nói lên điều đó. Ngày đó, anh Võ không đạt được yêu cầu tự ứng cử do nhiều lý do. Nếu anh ấy được bầu làm đại biểu Quốc hội thì đó là điều rất tốt cho công việc của Quốc hội bởi anh ấy có trình độ hiểu biết về nhiều vấn đề, nhất là về đất đai – một trong những lĩnh vực được mọi người quan tâm đặc biệt và đụng chạm tới nhiều tham nhũng, đụng chạm tới lợi ích của nhiều người dân. Qua những gì tiếp xúc với anh, tôi có thể cảm nhận sự tâm huyết muốn dâng hiến những gì còn lại của cuộc đời mình cho đất nước. Tôi rất trân trọng và rất hoan nghênh”.

Nói về buổi gặp gỡ với người dân Văn Giang của GS. Võ, ông Vũ Mão cho rằng:
“Việc anh ấy chủ động gặp dân, lắng nghe trao đổi ý kiến của người dân và tại đây anh đã nhận lỗi trước dân về những thiếu sót thời anh còn làm việc là điều đáng quý lắm.

Nguyên nhân của vụ việc xuất phát cũng một phần từ cơ chế, chính sách pháp luật của chúng ta không được rõ ràng và khi triển khai cũng không làm đến nơi đến chốn. Qua đây chúng ta càng thấy rõ điểm yếu của cơ quan quản lý chức năng nơi anh Võ công tác và cấp trên của anh Võ ký cho chủ trương đó. Nhưng theo tôi, cũng phải nói đến những hạn chế và yếu kém của cơ quan giám sát, mà ở đây là Thanh tra Chính phủ, cũng như Uỷ ban hữu quan của Quốc hội.

Trước đây ở Quốc hội, Ủy ban pháp luật phụ trách nhưng sau đó theo chức năng đã thuộc về Ủy ban Kinh tế. Và tôi thấy các cơ quan đó chưa đi sâu vào vấn đề này lắm. Trong vụ việc ở Văn Giang, tôi thấy có 2 thiếu sót về công tác giám sát. Một là, văn bản của Bộ, của Chính phủ có thiếu sót mà không xem xét. Hai là, khi vụ việc đã xảy ra thì cũng không vào cuộc để giám sát, xem đúng sai như thế nào?” 


GS. Đặng Hùng Võ trong buổi gặp mặt người dân huyện Văn Giang (Hưng Yên)

"Người như anh Võ... rất hiếm"

Ông Vũ Mão trầm tư nói:
"Trở lại câu chuyện của anh Võ: Anh là người dũng cảm và có lương tâm để nhận cái thiếu sót có liên quan ở vụ việc Văn Giang, thì tôi cho đó là con người rất có đạo đức, rất đáng quý. Bây giờ có người nói cái đó là chức năng của anh, khi anh làm sai thì anh phải nhận lỗi công khai, chuyện đó là cần thiết, bình thường. Nhưng nói đạo lý thì như vậy chứ có mấy ai nhận đâu.

Nhiều người ở vào vị trí như anh Võ sẽ phủi, né tránh khi bị quy trách nhiệm coi như không liên quan. Chính vì thế chuyện này trở nên không bình thường nữa. Cũng có thể có những trường hợp khác, việc khác nhưng theo tôi những người dũng cảm và chân thành như thế thì có thể đếm trên đầu ngón tay ở đất nước này”
.

Từ câu chuyện của GS.Võ, ông Mão nhấn mạnh:
“Qua đây, chúng ta nên tổng kết lại những văn bản ký như thế thì có ai giám sát chưa. Trong Hiến pháp và hệ thống pháp luật, chúng ta đều nói là phải giám sát văn bản, kiểm tra văn bản thì bây giờ bộc lộ ra lỗ hổng đó.

Đây là bài học cho các cơ quan của chính phủ, cơ quan của các cơ quan của Quốc hội có liên quan. Còn bài học thứ hai là khi việc xảy ra rồi chúng ta xem xét, xử lý một cách công bằng. Đây là Nhà nước của dân, do dân, vì dân. Lâu nay nhận thức của chúng ta chưa đầy đủ hay đổ lỗi cho dân là đòi hỏi quá đáng mà không thấy lỗi, nguyên nhân sâu xa từ công tác quản lý Nhà nước của chúng ta: cơ chế, chính sách và lỗi đó là của người thi hành công vụ.

Đã đến lúc chúng ta phải lắng lại, nghiêm túc hơn. Ông cha ta đã có câu: “không có lửa làm sao có khói” để thấy rằng việc gì cũng có nguyên nhân của nó. Chúng ta tuy được phân công là công tác quản lý nhưng thực chất là phục vụ nhân dân, là “công bộc của dân”. Nhưng tôi chứng kiến nhiều vụ việc thì lại không phải là đầy tớ của dân. 

Trong các vụ việc, nếu chúng ta giải thích cho dân, làm cho đúng công tác đền bù thì tôi tin người dân sẽ ủng hộ vì truyền thống của người dân ta là luôn hết mình cho đất nước, trong kháng chiến truyền thống đó càng rõ nét. Dân tốt lắm nhưng rõ ràng đang tồn tại thực trạng là có sự không công bằng, không công khai minh bạch”.

Theo ông Vũ Mão, trường hợp của GS. Đặng Hùng Võ là một tấm gương cho các Đảng viên khác. Đảng và nhà nước nên coi đây là một sự kiện đưa ra một bài học chung cho tất cả các đảng viên nhất là những người còn vô cảm và đây là một hiện tượng tốt nên tổng kết thêm để thành bài học.