GS Tương Lai
Anh Hồng Lê Thọ thân mến,
Nhận được trả lời của anh về đề nghị đưa THƯ
GỬI CHỦ TỊCH NƯỚC ngày 30.10. 2012 chưa kịp trả lời thì tiếp đó nhận được
thư anh trao đổi về cuộc họp báo của Công An Long An về vụ Nguyễn Phương Uyên với
"lời nhận tội và xin khoan hồng" của cháu cùng với bài viết trên báo
Nhân Dân ngày 5.11.2012 của ông Nguyễn Trần Minh Trí, tôi xin được trình bày
như sau:
Nhà báo Hồng Lê Thọ (?)
-- Bloger Người Lót Gạch
Trước hết, chúng tôi chẳng có gì bất ngờ về cuộc họp báo này cả.
Khi ký tên vào THƯ GỬI CHỦ TỊCH NƯỚC, chúng tôi đã dự liệu sẽ có diễn biến
tương tự như thế này, vì thế mà càng tiếc rằng chúng tôi gửi thư chậm quá.
Nhưng “lực bất tòng tâm”, chỉ đến ngày 30.10.2012 mới tạm có đủ
thông tin, vì báo chí được phép lưu hành công khai và bày bán trên các sạp báo
thì vẫn giữ một sự “im lặng đáng sợ” trong việc đưa tin về vụ viêc cô sinh viên
trường ĐHCNTP Tp HCM bị CA bắt và mẹ của cô, rồi cả gia đình cô nháo nhác chạy
đi hỏi tin vì sao con gái mình bị bắt, ai bắt, chứ đâu có nhanh nhạy và đồng loạt
đưa tin về vụ họp báo của CA Long An loan tin về việc “bắt giữ Phương Uyên
“đúng quy trình của pháp luật” và công bố “tội trạng” của cô như vừa rồi.
Giá mà sau ngày 14.10.2012 báo chí loại này cũng nhanh nhạy đưa
tin như thế về vụ Phương Uyên thì thuận tiện cho chúng tôi biết bao, chúng tôi
khỏi phải mày mò tìm thông tin trên mạng, tin của báo đài nước ngoài được phép
hành nghề và đưa tin tại nước ta theo thông lệ quốc tế mà nước ta đã ký kết.
Chính vì vậy, qua lời vị lãnh đạo CA Long An trong cuộc họp báo
thì quả thật là chúng tôi rất mừng. Trước hết là mừng cho mẹ Phương Uyên, cho
gia đình cháu vơi bớt đi nỗi lo con mình “mất tích”, thậm chí lo bị “thủ tiêu”.
Dù sao thì họ đã thấy được con mình cho dù chỉ qua màn hình của buổi họp báo
đưa tin, nhưng dù sao, qua nét mặt, qua giọng nói nội dung mấy câu đọc lời viết sẵn của Phương Uyên, người
mẹ, người cha và những người thân trong gia đình và bạn bè thân thiết của cháu
cũng phần nào biết được tâm trạng của con mình, bạn mình qua lời “nhận tội” để
mong được nhanh chóng về nhà và tiếp tục đi học để thành “người hữu ích cho xã
hội”.
Và mừng còn vì sự trả lời thật nhanh chóng của CA trước sức ép
phẫn nộ của công luận trên cả nước, mừng vì điều mà chúng tôi mong muốn khi ký
tên vào Thư Gửi Chủ Tịch Nước để đề nghị “đòi
cơ quan có trách nhiệm phải công khai giải thích về việc bắt giam cháu Nguyễn
Phương Uyên một cách tùy tiện, trái pháp luật. Cũng đã từng
có những vụ bắt bớ không theo đúng quy định của pháp luật mà vụ này là thô bạo
và trắng trợn nhất, gây phẫn nộ trong công luận trên cả nước và thế giới. Vì vậy, chúng tôi đề nghị Chủ tịch có chỉ thị cụ thể cho việc xử lý có
tình, có lý đối với hành vi yêu nước của một cô gái 20 tuổi đã dám biểu tỏ bằng
hành động cụ thể tinh thần dân tộc và lòng căm thù quân xâm lược cho dù hành động
đó có bị quy kết vào bất cứ tội trạng nào”.
Từ nỗi mừng đó, chúng tôi hy vọng rằng, những kiến nghị chúng
tôi nêu lên trong lá thư nói trên rồi sẽ có cơ may được thực hiện dần: “xem
xét, rà soát lại những bản án đã xử rất nặng những người yêu nước biểu tỏ sự bất
đồng chính kiến bằng tư tưởng mà không có hành vi bạo động nào nguy hại đến lợi
ích quốc gia như người ta đã quy kết. Những bản án đó chính là sự phá hoại uy tín của Nhà
nước, bôi xấu hình ảnh của Việt Nam trước thế giới hơn bất cứ hành động phá hoại
nào mà Công an đang ra sức truy lùng và đàn áp. Chúng tôi nghĩ, bạo lực và trấn áp
không thể nào là phương thuốc chữa trị những yếu kém của tình hình đất nước hiện
nay thay vì thực hiện một cách trung thực lời dạy của Nguyễn Trãi, người anh
hùng dân tộc, danh nhân văn hóa của thế giới, nhà chính trị lỗi lạc bậc nhất của
nước ta: "việc nhân nghĩa cốt ở yên dân". Càng quay cuồng với bạo lực
và trấn áp càng bộc lộ tính phi nhân nghĩa và không thể nào an dân khi mà lòng
dân đang hết sức bất an trước họa xâm lăng, trước bầy sâu tham nhũng đang nhung
nhúc đục khoét cơ thể đất nước, khi một "bộ phận không nhỏ những người cầm
quyền đang thoái hóa biến chất" chưa bị xử lý để lấy lại lòng tin của dân.
Đã đến lúc phải nhìn thẳng vào sự thật và nói lên sự thật đau
xót đó để có những quyết sách an dân khi lòng dân đang phẫn nộ, đặc biệt là thế
hệ trẻ, chứ không thể bằng biện pháp "phát xít hóa" đã từng là giải
pháp bế tắc mà lịch sử đã cho thấy đó là cách giải khát bằng thuốc độc!
Vì sao tôi nói vậy?
Vì những chính trị gia khôn ngoan không dại gì đứng đối lập với
dân, càng không dại dột chọn ứng xử quay lưng lại với trí thức. Khi chúng tôi ký tên vào thư gửi Chủ tịch nước là chúng tôi muốn
biểu tỏ sự phản ứng quyết liệt trước những hành xử của một nhóm những người
đang là công cụ đắc lực thực thi những sách lược chính trị một cách thô bạo,
thiếu cân nhắc mà những chính trị gia lão luyện phải thấy ra sự dại dột của họ
theo kiểu đổ thêm dầu vào ngọn lửa, khiến cho đốm lửa có nguy cơ bùng lên thành
ngọn lửa.
Điều này thì Luật sư Ngô Ngọc Trai trong "ĐƠN KIẾN NGHỊ"
ngày 4.11.2012 gửi CHỦ TỊCH NƯỚC TRƯƠNG TẤN SANG - QUỐC HỘI VIỆT NAM - BỘ TRƯỞNG
BỘ CÔNG AN TRẦN ĐẠI QUANG - THỦ TRƯỞNG CƠ QUAN ĐIỀU TRA CÁC CẤP - CÁC LUẬT SƯ
VIỆT NAM và - CÁC CƠ QUAN BÁO CHÍ đã nói khá rõ:
"Bắt tạm giam là một biện pháp ngăn chặn được quy định
trong Bộ luật tố tụng hình sự, mục đích là nhằm ngăn chặn bị can bị cáo tiếp tục
phạm tội hoặc bỏ trốn. Tuy nhiên trong nhiều trường hợp việc bắt tạm giam đã biến tướng
thành một hình thức truy bức nhục hình, và thực chất đó chính là một hình thức
truy bức nhục hình.
Bộ luật tố tụng hình sự, Điều 6 quy định: Nghiêm cấm mọi hình thức
truy bức, nhục hình...
Thực tế lâu nay một số cơ quan điều tra đã lạm dụng việc bắt tạm
giam gây phản ứng bất bình. Vụ việc nhà báo Hoàng Khương bị khởi tố điều tra về
tội đưa hối lộ, là một nhà báo có nhân thân tốt, nơi cư trú rõ ràng, không có dấu
hiệu gì sẽ bỏ trốn hoặc tiếp tục phạm tội, có thể áp dụng biện pháp cấm đi khỏi
nơi cư trú, nhưng cơ quan điều tra cũng bắt giam.
Gần đây cô gái Nguyễn Phương Uyên bị bắt giam về hành vi tuyên
truyền chống nhà nước. Một cô gái sinh viên mới 20 tuổi có gương mặt hiền lành
xinh xắn, có nhân thân và nơi cư trú rõ ràng, không có gì cho thấy cô gái sẽ bỏ
trốn hoặc tiếp tục phạm tội, chỉ cần giao cho địa phương và cấm đi khỏi nơi cư
trú là được, việc gì phải bắt giam?
Phương Uyên
Vụ việc cô Nguyễn Thị Bích Trang nhân viên của trường Đại học
Tân Tạo bị bắt giam về hành vi lợi dụng các quyền tự do dân chủ cũng bộc lộ sự
lạm dụng của cơ quan điều tra...